MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐENChương 15: BÍ MẬT DƯỚI LỚP LÔNG TUYẾT VÀ SỨC ÉP TỪ DÒNG MÁU

ẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐEN

Chương 15: BÍ MẬT DƯỚI LỚP LÔNG TUYẾT VÀ SỨC ÉP TỪ DÒNG MÁU

1,892 từ · ~10 phút đọc

Thời gian trôi qua tại biệt thự Thẩm gia tựa như dòng mật ngọt, chậm rãi và đặc quánh những sự sủng ái. Một tháng là khoảng thời gian đủ để Bạch Tiểu Duy rũ bỏ hoàn toàn vẻ xanh xao, lo sợ của một kẻ lang thang. Dưới bàn tay chăm sóc tận tụy – và đôi khi là đầy tính chiếm hữu – của Thẩm Lệ, cậu thiếu niên giờ đây tựa như một đóa nhài nở rộ vào kỳ mãn khai nhất. Làn da cậu không còn chỉ trắng sứ mà đã có thêm lớp hồng hào khỏe mạnh, đôi mắt to tròn luôn lấp lánh sự tinh anh, và quan trọng nhất, mùi hương trên cơ thể cậu đã hoàn toàn hòa quyện với mùi gỗ đàn hương của Thẩm Lệ, tạo thành một loại hương vị độc bản, chỉ cần ngửi thấy là biết cậu thuộc về ai.

Sáng hôm nay, Thẩm Lệ không đến công ty sớm. Anh ngồi ở phòng trà nhỏ hướng ra vườn hoa hồng, để Tiểu Duy ngồi lọt thỏm trong lòng mình. Thiếu niên mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, cổ áo hơi rộng để lộ chiếc vòng cổ kim cương đen – vật bất ly thân đánh dấu chủ quyền của Thẩm Lệ.

Thẩm Lệ cầm một lọn tóc trắng của cậu, đưa lên mũi hít hà. Hơi thở anh nóng hổi phả vào gáy Tiểu Duy, khiến cậu khẽ rùng mình, đôi vai nhỏ hơi so lại theo bản năng.

"Tối nay có buổi tiệc từ thiện của Hiệp hội Thú nhân. Em muốn đi cùng tôi không, hay muốn ở nhà nghỉ ngơi?"

Tiểu Duy xoay người lại, đôi tay nhỏ nhắn vòng qua cổ anh, những ngón tay mảnh khảnh luồn vào mái tóc đen ngắn của Thẩm Lệ. Cậu nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt đầy sự lệ thuộc nhưng cũng vô cùng kiên định: "Em đi với anh. Ở nhà một mình... em sẽ nhớ mùi của anh mất."

Thẩm Lệ khẽ cười, một tiếng cười trầm đục phát ra từ lồng ngực vững chãi. Anh siết chặt vòng eo cậu, kéo sát cơ thể mềm mại ấy dán chặt vào lồng ngực mình. Sự va chạm da thịt qua lớp vải mỏng khiến nhiệt độ giữa hai người tăng vọt. Anh thích cách cậu thừa nhận sự phụ thuộc vào mình, nó thỏa mãn bản tính độc chiếm của một con sói đầu đàn.

Buổi tiệc từ thiện diễn ra tại một dinh thự cổ kính ngoại ô thành phố. Khác với sự hào nhoáng của buổi tiệc trước, nơi đây mang đậm màu sắc quý tộc và sự lâu đời. Những thú nhân tham gia đều là những đại diện của các dòng tộc lâu đời nhất.

Ngay khi Thẩm Lệ bước vào, nắm chặt tay Tiểu Duy, không khí dường như khựng lại một nhịp. Uy áp của Thẩm Lệ hôm nay không còn vẻ xù lông cảnh nhác như ở Thành phố Hải, mà nó mang tính chất của một quân vương đang dẫn theo hoàng hậu của mình đi tuần du.

Tuy nhiên, giữa đám đông rực rỡ, có một ánh mắt không hề rời khỏi Tiểu Duy. Đó là một người đàn ông trung niên với dáng vẻ lịch lãm nhưng đôi mắt lại sắc lạnh như dao, đồng tử thon dài của loài mèo rừng. Đó là Lãnh Hàn – trưởng tộc dòng dõi Mèo Rừng Tuyết, một trong những dòng tộc bí ẩn và quyền lực nhất vùng viễn Bắc.

Khi Thẩm Lệ đang bận tiếp chuyện với một vài vị trưởng lão, Lãnh Hàn tiến lại gần phía Tiểu Duy lúc này đang đứng bên quầy đồ ngọt.

"Mùi hương này... không thể nhầm lẫn được." Giọng nói của Lãnh Hàn trầm thấp, mang theo sự run rẩy khó nhận ra.

Tiểu Duy giật mình, cậu lùi lại một bước, đôi mắt hiện lên vẻ cảnh giác. Cậu cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng lại vô cùng thân thuộc tỏa ra từ người đàn ông này. Nó không đáng sợ như Thẩm Lệ, nhưng lại khiến dòng máu trong người cậu sục sôi.

"Ông... ông là ai?"

Lãnh Hàn nhìn chằm chằm vào những sợi tóc trắng của cậu, rồi nhìn xuống mu bàn tay của Tiểu Duy – nơi có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ hình cánh hoa, thứ mà chỉ khi nhìn thật gần mới thấy.

"Con không phải là một chú chó nhỏ bình thường, đứa trẻ tội nghiệp." Lãnh Hàn thì thầm, ánh mắt hiện lên sự xót xa tột độ. "Mùi hương nhài trộn lẫn với tuyết trắng... Con mang dòng máu của Vương tộc Mèo Rừng Tuyết. Con là đứa trẻ đã mất tích trong cuộc biến loạn mười tám năm trước của dòng họ chúng ta."

Tiểu Duy đứng hình. Đầu óc cậu trống rỗng. Vương tộc? Mèo Rừng Tuyết? Cậu vẫn luôn nghĩ mình là một thú nhân lai bị đào thải, một sinh vật yếu ớt không xứng đáng được tồn tại.

Đúng lúc đó, một bàn tay to lớn, nóng hổi đặt lên vai Tiểu Duy, kéo cậu mạnh về phía sau. Thẩm Lệ đã xuất hiện. Gương mặt anh lạnh lùng như băng mỏng, đôi mắt xanh lục rực sáng đầy sự đe dọa.

"Lãnh tộc trưởng, có vẻ ông đang đi quá giới hạn với người của tôi rồi đấy."

Thẩm Lệ bao bọc Tiểu Duy trong vòng tay mình, che chắn cậu hoàn toàn khỏi ánh nhìn của Lãnh Hàn. Khí thế của con sói đầu đàn bùng nổ, khiến những người xung quanh phải dạt ra xa.

Lãnh Hàn không hề nao núng, ông nhìn thẳng vào Thẩm Lệ: "Thẩm tổng, tôi không có ý định gây hấn. Nhưng đứa trẻ này... nó mang trong mình dòng máu tinh khiết nhất của bộ tộc tôi. Nó không phải là một thú cưng để anh nuôi trong lồng vàng. Nó là người thừa kế của Mèo Rừng Tuyết."

Sự thật chấn động này khiến cả sảnh tiệc xôn xao. Thẩm Lệ cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt từ thiếu niên trong lòng. Anh siết chặt tay, cúi xuống nhìn Tiểu Duy. Thấy gương mặt cậu trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh không quan tâm cậu là ai, là vương tộc hay kẻ lang thang, anh chỉ biết cậu là của anh.

"Dù em ấy là ai, thì bây giờ, em ấy chỉ là Bạch Tiểu Duy của Thẩm gia." Thẩm Lệ gằn từng tiếng, âm thanh lạnh lẽo vang vọng. "Và không ai, tôi nhắc lại là KHÔNG AI, được phép mang em ấy đi khi tôi chưa đồng ý."

Nói rồi, anh bế bổng Tiểu Duy lên, mặc kệ tất cả những ánh mắt kinh ngạc và tiếng gọi của Lãnh Hàn phía sau, sải bước ra khỏi dinh thự.

Trở về biệt thự, không gian trong xe im lặng đến mức đáng sợ. Tiểu Duy ngồi thu mình trong góc ghế, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng tiêu cự hoàn toàn trống rỗng. Cậu thấy sợ. Sợ rằng nếu cậu thực sự là vương tộc, Thẩm Lệ sẽ không còn nhìn cậu như một chú chó nhỏ cần được bảo vệ nữa. Sợ rằng sự thân mật này sẽ bị phá vỡ bởi những trách nhiệm dòng tộc xa lạ.

Vừa vào đến phòng ngủ, Thẩm Lệ liền khóa chặt cửa. Anh quay lại, thấy Tiểu Duy vẫn đứng ngây người giữa phòng, liền tiến tới, ép cậu vào tường.

Anh không nói lời nào, chỉ cúi xuống hôn cậu. Nụ hôn lần này thô bạo và đầy sự chiếm hữu, như muốn dùng nụ hôn này để khảm sâu vào tâm trí cậu rằng cậu thuộc về nơi này. Lưỡi anh càn quét, hơi thở anh nặng nề phả lên da thịt cậu.

"Ưm... Thẩm Lệ... đau..." Tiểu Duy khẽ thốt lên.

Thẩm Lệ dừng lại, trán chạm trán với cậu, hơi thở dồn dập. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang đẫm lệ của thiếu niên, giọng nói khàn đặc: "Em có muốn đi không? Nếu họ thực sự là gia đình em, nếu họ cho em quyền lực và địa vị... em có bỏ tôi không?"

Bàn tay Thẩm Lệ run nhẹ khi áp lên má cậu. Một con sói đầu đàn chưa bao giờ biết sợ hãi, giờ đây lại đang run rẩy vì lo sợ mất đi chú chó nhỏ của mình.

Tiểu Duy nhìn thấy sự tổn thương và nỗi sợ trong mắt anh, trái tim cậu thắt lại. Cậu vươn tay, ôm chặt lấy cổ Thẩm Lệ, dùng tất cả sức lực của mình để đáp lại nụ hôn của anh. Cậu liếm nhẹ môi anh, rồi rúc đầu vào ngực anh, hít lấy mùi hương đàn hương nồng đậm.

"Không... em không đi đâu cả." Tiểu Duy nức nở. "Vương tộc hay gì đó... em không quan tâm. Em chỉ muốn là Tiểu Duy của anh thôi. Đừng bỏ em... Thẩm Lệ, đừng đẩy em ra."

Thẩm Lệ thở hắt ra một hơi như trút bỏ được gánh nặng nghìn cân. Anh bế cậu lên giường, để cậu ngồi trên đùi mình, hai người đối diện nhau trong tư thế vô cùng thân mật. Anh cởi bỏ chiếc áo khoác của mình và của cậu, để làn da hai người tiếp xúc trực tiếp.

Sự nóng bỏng của Thẩm Lệ truyền sang Tiểu Duy, xua tan đi cái lạnh lẽo của những bí mật vừa hé lộ. Anh hôn lên nốt ruồi đỏ trên mu bàn tay cậu – dấu ấn của vương tộc – rồi hôn lên chiếc vòng cổ kim cương đen – dấu ấn của riêng anh.

"Nghe này, Tiểu Duy." Thẩm Lệ thì thầm, giọng nói mang theo sự thề nguyện vĩnh cửu. "Dù máu của em có quý giá thế nào, thì đối với tôi, em chỉ là người tôi yêu. Tôi sẽ không để bất cứ ai mang em đi, kể cả là bộ tộc của em. Nếu họ muốn giành em... tôi sẽ san bằng cả vùng viễn Bắc."

Tiểu Duy cảm nhận được sự bảo hộ cực đoan của anh qua từng cái chạm. Bàn tay Thẩm Lệ di chuyển trên tấm lưng trần của cậu, mơn trớn từng đốt xương sống, mang lại cảm giác tê dại nhưng an toàn tuyệt đối. Cậu khẽ ngửa cổ, để anh tự do để lại những dấu ấn mới trên da thịt mình.

Đêm đó, giữa những hơi thở dồn dập và những nụ hôn nồng cháy, Tiểu Duy hiểu rằng bí mật về thân thế không phải là một sự giải thoát, mà là một thử thách để cậu nhận ra mình yêu người đàn ông này đến nhường nào. Cậu không cần là một vương tử cao sang, cậu chỉ cần là sinh vật nhỏ bé được nằm trong vòng tay của Sói đen, nghe nhịp tim của anh và tan chảy trong sự sủng ái vô bờ.

Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên hai cơ thể đang quấn quýt. Bí mật đã hé lộ, nhưng sợi dây liên kết giữa họ chỉ càng thêm chặt chẽ. Con sói đã quyết định: dù có phải đối đầu với cả thế giới, nó cũng sẽ giữ chặt đóa hoa trắng muốt này cho riêng mình.