MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nhỏ Của Tộc TrưởngChương 1

Bác Sĩ Nhỏ Của Tộc Trưởng

Chương 1

810 từ · ~5 phút đọc

Mưa rừng tầm tã như trút nước xuống vùng ngoại ô vắng vẻ. Những tia chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, soi rõ căn nhà gỗ nhỏ nằm đơn độc bên bìa rừng.

Lâm Yên đứng bên cửa sổ, bàn tay nhỏ nhắn khẽ siết chặt chiếc tách sứ còn vương chút hơi ấm của trà gừng. Là một bác sĩ thú y tự do, cô vốn yêu thích sự tĩnh lặng của nơi này, nhưng đêm nay, lòng cô bồn chồn một cách lạ thường. Có cái gì đó trong không khí—một mùi hương nồng đượm, mang theo vị tanh của máu và sự hoang dại của đại ngàn—đang xộc thẳng vào khứu giác nhạy cảm của cô.

Rầm!

Một tiếng động lớn vang lên ngay hiên nhà, át cả tiếng sấm rền. Lâm Yên giật mình, chiếc tách suýt rơi khỏi tay. Cô cầm chiếc đèn pin, chần chừ một chút rồi bước ra phía cửa.

Cánh cửa gỗ vừa mở, một luồng khí lạnh buốt tràn vào. Ngay dưới chân cô, một sinh vật khổng lồ đang nằm phủ phục. Đó là một con sói đen—to lớn đến mức kinh ngạc, lớn hơn bất kỳ giống loài nào cô từng được học trong sách vở. Bộ lông đen tuyền của nó bết đặc máu và nước mưa, một vết thương sâu hoắm ở mạn sườn vẫn đang rỉ ra dòng chất lỏng đỏ sẫm, nóng hổi trên nền sàn gỗ lạnh lẽo.

"Trời đất..." Lâm Yên thốt lên, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Theo bản năng nghề nghiệp, cô quên mất nỗi sợ hãi. Cô quỳ xuống, bàn tay run rẩy chạm vào bộ lông ướt sũng. Ngay khoảnh khắc ấy, con sói bất ngờ mở mắt. Đó không phải là đôi mắt của một con vật bình thường. Nó rực cháy sắc vàng hổ phách, thâm trầm và chứa đựng một thứ quyền năng khiến hơi thở của cô nghẹn lại.

Nó không vồ lấy cô, nó chỉ nhìn trân trân, hơi thở nặng nề phả ra những làn khói trắng giữa đêm lạnh. Lâm Yên cảm thấy toàn thân mình như bị đông cứng bởi ánh nhìn đó. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cô, một cảm giác thuộc về bản năng trỗi dậy: cô đang đứng trước một kẻ săn mồi đỉnh cao.

"Ngoan nào... tôi sẽ giúp anh..." Cô thì thầm, giọng nói lạc đi.

Với sức lực nhỏ bé, cô cố gắng kéo sinh vật nặng nề ấy vào trong nhà. Kỳ lạ thay, con sói dường như hiểu ý, nó dùng chút tàn lực cuối cùng để phối hợp với cô. Khi cánh cửa khép lại, không gian bên trong trở nên nóng bức một cách dị thường.

Lâm Yên nhanh chóng lấy hộp cứu thương. Cô quỳ giữa hai chân của con thú, cắt bỏ lớp lông bết máu để xử lý vết thương. Sự đụng chạm da thịt giữa người và thú tạo nên một bầu không khí mờ ảo. Cô có thể cảm nhận được khối cơ bắp rắn chắc như đá tảng dưới lớp da mỏng và nhịp tim đập mạnh mẽ, trầm hùng của nó.

Mỗi khi ngón tay cô vô tình lướt qua những vùng nhạy cảm trên cơ thể nó, con thú lại khẽ gầm gừ trong cổ họng—một âm thanh trầm đục, rung động cả sàn nhà, khiến cơ thể Lâm Yên run lên một hồi vô thức. Cảm giác ấy không giống như sự đe dọa, mà giống như một sự cộng hưởng đầy ma mị.

Đêm càng về khuya, sức nóng tỏa ra từ con sói đen càng mãnh liệt. Nó không còn nằm yên nữa. Trong cơn mê sảng vì vết thương, đôi mắt hổ phách ấy khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ bé của Lâm Yên.

Bất chợt, một bàn tay—không, là một bàn tay người với những khớp xương to khỏe, chứ không còn là móng vuốt—vươn ra, tóm chặt lấy cổ tay cô.

Lâm Yên bàng hoàng đánh rơi cuộn băng gạc. Trước mắt cô, hình hài con thú bắt đầu vặn vẹo, co rút và biến đổi dưới ánh đèn leo lét. Những khối cơ bắp nảy nở, làn da rám nắng đồng loại hiện ra đầy nam tính. Trong phút chốc, nằm dưới sàn nhà không còn là một con sói bị thương, mà là một người đàn ông trần trụi với vẻ đẹp dã tính đến ngạt thở.

Hơi thở của anh ta nóng bỏng phả vào mặt cô, giọng nói khàn đặc như tiếng gầm của dã thú vang lên bên tai:

"Mùi của em... thật thơm."

Trước khi Lâm Yên kịp hét lên, người đàn ông ấy đã dùng sức mạnh áp đảo của mình kéo mạnh cô vào lồng ngực rộng lớn, nóng như nung của mình. Đêm mưa này, bản năng của một vị vua đã chính thức thức tỉnh.