Lâm Yên nín thở, đôi mắt mở to trân trối nhìn cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra trước mắt. Không gian căn nhà gỗ vốn nhỏ hẹp giờ đây dường như càng bị bóp nghẹt bởi luồng áp lực vô hình tỏa ra từ cơ thể người đàn ông lạ mặt.
Anh ta nằm đó, trần trụi và đầy hoang dã. Ánh đèn pin lăn lóc dưới sàn nhà hắt lên những đường nét cơ thể hoàn hảo đến điên rồ: bờ vai rộng như gánh vác cả bầu trời, cơ bụng sáu múi săn chắc như đá tảng, và những thớ cơ đùi dài, rắn rỏi tràn đầy sức bật. Vết thương bên mạn sườn vẫn còn đó, nhưng dường như sự đau đớn không thể làm giảm đi khí chất vương giả của kẻ săn mồi.
"Anh... anh là cái thứ gì?"
Giọng Lâm Yên run rẩy. Cô muốn lùi lại, nhưng bàn tay to lớn của người đàn ông vẫn khóa chặt lấy cổ tay cô. Sức mạnh của anh ta không giống người thường, nó như một chiếc gông xiềng bằng thép nóng, khiến làn da mỏng manh của cô ửng hồng.
Người đàn ông không trả lời ngay. Anh ta khẽ khịt mũi, một hành động mang đậm bản năng của loài sói. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô, từ đỉnh đầu xuống đến đôi môi đang run rẩy, rồi dừng lại ở hõm cổ trắng ngần, nơi mạch máu đang đập liên hồi vì sợ hãi.
"Tôi là ai không quan trọng..." Giọng anh ta trầm đục, âm thanh vang vọng từ lồng ngực rộng lớn. "Quan trọng là... em là người đã đánh thức tôi."
Bất thình lình, anh ta dùng lực kéo mạnh. Lâm Yên không kịp phản kháng, cả cơ thể nhỏ bé ngã nhào lên lồng ngực nóng như nung của anh. Cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến cô như bị điện giật. Sự mềm mại của người phụ nữ đối lập hoàn toàn với sự thô ráp, cứng cỏi của người đàn ông. Cô có thể cảm nhận được từng nhịp tim đập mạnh mẽ, dồn dập của anh, và cả sự rung động từ khối cơ bắp khi anh ta hít vào một hơi thật sâu.
Bàn tay còn lại của anh ta bắt đầu chu du. Nó không dừng lại ở cổ tay nữa mà thong thả trượt lên cánh tay, rồi vuốt ve bờ vai mảnh dẻ của cô. Những vết chai sần trên đầu ngón tay anh lướt qua da thịt cô đến đâu, cảm giác tê dại lan tỏa đến đó.
"Đừng... thả tôi ra..." Lâm Yên thầm thì, nhưng sức lực kháng cự của cô chỉ như muối bỏ bể.
"Thơm thật." Anh ta vùi mặt vào hõm vai cô, hít hà mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng vương trên tóc cô. "Mùi của sự sống... mùi của bạn đời."
Cơn đau từ vết thương dường như càng kích thích phần dã tính trong anh. Trong bóng tối của căn nhà gỗ, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, đặc quánh và nóng bỏng. Đôi môi của người đàn ông bắt đầu tìm kiếm, lướt nhẹ qua vành tai mỏng manh của cô, tạo nên những đợt sóng điện tê dại khiến toàn thân Lâm Yên mềm nhũn.
Cô nhận ra có điều gì đó không ổn. Cơ thể anh ta nóng một cách bất thường, và đôi mắt vàng ấy đang dần bị che phủ bởi một tầng sương mù đầy dục vọng. Đây không chỉ là sự biến đổi đơn thuần, đây là kỳ phát tình của loài thú mà cô từng đọc qua trong những tài liệu cổ xưa.
Anh ta xoay người, dễ dàng đè ép cô xuống sàn nhà gỗ lạnh lẽo. Sự đối lập giữa cái lạnh của sàn nhà và cái nóng rực từ cơ thể anh khiến Lâm Yên run rẩy. Một đôi tay to lớn bao trọn lấy khuôn mặt cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đang rực cháy ấy.
"Tên tôi là Phong Tần..." Anh khàn giọng, hơi thở nóng hổi phả lên môi cô. "Và đêm nay... em thuộc về tôi."
Trước khi Lâm Yên kịp thốt lên lời nào, nụ hôn nồng cháy và đầy tính xâm lược của anh đã ập xuống. Đó không phải là một nụ hôn bình thường, mà là một sự chiếm hữu, một lời tuyên bố chủ quyền của vị vua đối với con mồi định mệnh của mình.