Nụ hôn của Phong Tần như một cơn bão táp, cuốn phăng mọi lý trí còn sót lại của Lâm Yên. Nó không mang theo sự dịu dàng của con người, mà đầy rẫy sự thô bạo, khát khao và cả sự đói khát của một dã thú đã bị giam cầm quá lâu. Đôi môi anh nóng bỏng, càn quét qua từng hơi thở của cô, khiến cô cảm thấy như phổi mình đang cạn kiệt oxy.
Lâm Yên vùng vẫy, đôi bàn tay nhỏ bé đẩy vào khuôn ngực cứng như thép của anh, nhưng hành động đó chỉ càng làm tăng thêm sự kích thích. Phong Tần gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, một tay anh khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay còn lại luồn vào mái tóc dài, buộc cô phải ngửa cổ lên để nhận lấy sự xâm chiếm mãnh liệt hơn.
"Ưm..."
Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Lâm Yên bị nuốt chửng. Toàn thân cô run rẩy dưới sức nặng của người đàn ông. Cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh đang thiêu đốt lớp áo mỏng manh của mình, sự va chạm đầy lửa khiến tâm trí cô bắt đầu rơi vào một khoảng không mờ mịt.
Phong Tần đột ngột rời khỏi đôi môi cô, nhưng không phải để buông tha. Anh di chuyển xuống vùng cổ trắng ngần, hơi thở nóng hổi phả lên làn da nhạy cảm khiến Lâm Yên rùng mình một hồi dữ dội.
"Tôi đã tìm em... rất lâu rồi."
Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ ám muội. Đôi mắt hổ phách của anh rực sáng trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào bờ vai trần của cô như nhìn một báu vật định mệnh. Bản năng thú nhân trong anh đang gào thét, đòi hỏi một sự khẳng định chủ quyền tuyệt đối.
"Đừng... anh bị thương... dừng lại đi..." Lâm Yên thều thào, nhưng chính cô cũng nhận ra giọng nói của mình đã mất đi sự kiên định, thay vào đó là một sự mềm yếu lạ thường.
"Vết thương này... chỉ có em mới chữa được."
Phong Tần đột ngột há miệng, để lộ hàm răng trắng bóng và đôi răng nanh hơi dài ra một cách dị thường. Trước khi Lâm Yên kịp nhận thức được điều gì, một cơn đau nhói như kim châm truyền đến từ bờ vai.
"A!"
Lâm Yên hét lên một tiếng nhỏ, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Phong Tần đã cắn vào vai cô. Nhưng kỳ lạ thay, sau cơn đau xé da thịt ấy lại là một luồng nhiệt lượng ấm áp, tê dại lan tỏa từ vết cắn đi khắp các mạch máu.
Máu của anh và máu của cô hòa quyện. Một ký hiệu kỳ lạ, rực đỏ như lửa, dần dần hiện rõ trên làn da trắng tuyết của cô – hình xăm của một cái đầu sói uy nghiêm đang gầm vang. Đây chính là Khế ước máu, dấu ấn vĩnh viễn của bạn đời định mệnh mà chỉ tộc trưởng tộc Sói mới có thể thực hiện.
Khi anh rời khỏi vai cô, ánh mắt Phong Tần đã thay đổi hoàn toàn. Sự hung bạo ban đầu đã được thay thế bằng một sự chiếm hữu dịu dàng nhưng không kém phần điên cuồng. Anh liếm nhẹ vết máu còn vương trên vai cô, đôi môi nóng hổi lướt qua vết sẹo mới hình thành như một lời an ủi.
Căn phòng gỗ lúc này dường như không còn lạnh lẽo bởi cơn mưa ngoài kia nữa. Sức nóng tỏa ra từ hai cơ thể đang gắn kết chặt chẽ khiến không gian trở nên đặc quánh. Lâm Yên cảm thấy cơ thể mình có những biến đổi kỳ lạ, cô không còn thấy sợ hãi anh như lúc đầu, mà thay vào đó là một sự khao khát mơ hồ, một sự phụ thuộc khó giải thích vào hơi ấm từ người đàn ông này.
Phong Tần nhìn cô, bàn tay thô ráp mơn trớn đôi môi sưng mọng vì nụ hôn vừa rồi.
"Bây giờ, em đã mang hơi thở của tôi. Dù em có chạy đến tận cùng thế giới, tôi cũng sẽ tìm thấy em."
Anh cúi xuống, một lần nữa bao phủ lấy cô. Đêm nay, cuộc chơi mới chỉ thực sự bắt đầu. Những âm thanh va chạm, tiếng thở dốc nồng nàn bắt đầu vang vọng trong căn nhà gỗ nhỏ, hòa lẫn với tiếng mưa rừng bất tận...