MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nhỏ Của Tộc TrưởngChương 4

Bác Sĩ Nhỏ Của Tộc Trưởng

Chương 4

800 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua những tán lá rừng ướt đẫm, hắt những vệt sáng lốm đốm lên sàn nhà gỗ. Lâm Yên lờ mờ tỉnh dậy, toàn thân đau nhức như vừa trải qua một trận càn quét của bão lũ. Cơn đau âm ỉ ở vai khiến cô hoàn toàn tỉnh táo.

"Đêm qua... không phải là mơ?"

Cô run rẩy chạm tay lên bờ vai trái. Qua tấm gương cũ kỹ đặt bên cạnh giường, cô sững sờ nhìn thấy một ký hiệu màu đỏ sẫm ẩn hiện dưới làn da. Nó không phải là một vết thương bình thường, mà là một hình xăm tinh xảo, rực cháy như một ngọn lửa nhỏ. Mỗi khi cô chạm vào, một luồng điện tê dại lại chạy dọc sống lưng, gợi lại những ký ức nóng bỏng và hơi thở khàn đặc của người đàn ông ấy.

Căn phòng trống rỗng. Người đàn ông lạ mặt với đôi mắt hổ phách đã biến mất.

Lâm Yên hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô nghĩ rằng mình nên bỏ chạy ngay lập tức. Cô vội vã vơ lấy chiếc áo khoác, chạy ra phía cửa. Nhưng ngay khi bàn tay cô chạm vào tay nắm cửa, một cơn đau buốt óc đột ngột ập đến. Tim cô thắt lại, lồng ngực nóng rực như có ai đó đang đốt lửa bên trong.

"A..."

Cô ngã quỵ xuống sàn, hơi thở dồn dập. Khoảng cách giữa cô và căn nhà này càng xa, cơn đau càng dữ dội. Đó chính là sự ràng buộc của Khế ước máu.

"Em định đi đâu?"

Một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang lên từ phía sau. Lâm Yên giật mình quay lại.

Phong Tần đang đứng ở lối vào phòng bếp. Anh đã tìm thấy một chiếc quần dài cũ trong kho của cô để mặc, nhưng lồng ngực rộng lớn và bờ vai vững chãi vẫn trần trụi, để lộ những vết sẹo chiến tích đầy nam tính. Vết thương bên mạn sườn của anh đã khép miệng một cách thần kỳ, chỉ còn lại một vệt sẹo mờ.

Anh tiến lại gần, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực của một kẻ săn mồi đỉnh cao. Lâm Yên lùi lại cho đến khi lưng cô chạm cứng vào cánh cửa gỗ.

"Anh... anh đã làm gì tôi?" Cô lắp bắp, đôi mắt tràn ngập vẻ cảnh giác.

Phong Tần không trả lời ngay. Anh đứng trước mặt cô, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của cô. Anh cúi xuống, đưa bàn tay thô ráp nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt vàng đang rực lên tia sáng chiếm hữu.

"Tôi đã đánh dấu em. Từ giờ trở đi, hơi thở, nhịp tim và cả linh hồn của em... đều thuộc quyền sở hữu của tôi."

Bàn tay anh trượt từ cằm xuống cổ, rồi dừng lại ngay tại vết cắn định mệnh trên vai cô. Ngón cái của anh lướt nhẹ qua dấu ấn đỏ rực, khiến cơ thể Lâm Yên run lên một hồi vô thức. Cô kinh hãi nhận ra rằng, dù lý trí cô đang sợ hãi, nhưng cơ thể cô lại đang âm thầm đáp trả lại sự đụng chạm của anh.

Cái nóng tỏa ra từ lòng bàn tay anh khiến vùng da thịt ấy trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Hơi thở của Phong Tần phả bên tai cô, khàn đặc và đầy cám dỗ:

"Đừng cố gắng bỏ chạy. Sợi dây liên kết giữa chúng ta mạnh hơn em tưởng đấy. Nếu em rời xa tôi, trái tim em sẽ tan nát... theo nghĩa đen."

Nói rồi, anh bất ngờ ép sát cơ thể vào cô. Sự va chạm da thịt giữa bộ ngực săn chắc của anh và bầu ngực phập phồng của cô tạo nên một không gian mờ ám. Phong Tần vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa nhài thanh khiết đã bị nhuốm mùi hương của riêng anh.

"Tôi vẫn còn đói..." Anh thầm thì, đôi môi nóng hổi lướt qua làn da cổ mỏng manh của cô, tạo nên những nụ hôn vụn vặt nhưng tràn đầy lửa tình.

Lâm Yên cảm thấy chân mình mềm nhũn. Bản năng của một thú nhân đang trong kỳ phát tình vẫn chưa hoàn toàn dịu xuống. Sự chiếm hữu của anh không chỉ là lời nói, nó là một lực hút vô hình kéo cô vào vòng xoáy của dục vọng và sự phục tùng.

Trong căn nhà gỗ nhỏ, cuộc rượt đuổi giữa kẻ săn mồi và con mồi dường như mới chỉ thực sự bắt đầu, nhưng lần này, con mồi đã bị xiềng xích bởi chính dòng máu của mình.