Không gian trong căn nhà gỗ dường như bị rút cạn không khí. Lâm Yên có thể nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi như tiếng trống trận, hòa lẫn với nhịp thở nặng nề, nóng hổi của Phong Tần.
Sức nóng tỏa ra từ cơ thể anh không giống như người bình thường; nó rực cháy như một ngọn lửa thảo nguyên, thiêu rụi mọi rào cản lý trí mà cô cố công xây dựng. Bàn tay to lớn của anh luồn vào sau gáy cô, những ngón tay thô ráp khẽ siết lấy mái tóc mềm, buộc cô phải ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên đối diện với ánh nhìn đầy dã tính của mình.
"Em có biết mùi hương của em đang làm gì tôi không?"
Giọng Phong Tần khàn đặc, mỗi từ ngữ phát ra đều mang theo sự rung động đầy quyền lực. Đôi mắt hổ phách của anh giờ đây không còn sự lạnh lùng của một vị vua, mà chỉ còn lại sự khao khát thuần túy.
Trước khi Lâm Yên kịp thốt lên lời phản kháng, Phong Tần đã cúi xuống, đánh chiếm đôi môi cô một lần nữa. Nụ hôn này mãnh liệt hơn tất cả những gì cô từng tưởng tượng. Nó không chỉ là sự chạm môi đơn thuần, mà là một cuộc xâm lăng thực sự. Lưỡi anh nóng bỏng, càn quét qua từng ngóc ngách, cuốn lấy cô vào một vũ điệu của bản năng.
Lâm Yên cảm thấy toàn thân mình nhũn ra như nước. Đôi tay cô vô thức túm chặt lấy bờ vai rắn chắc của anh, những đầu ngón tay nhấn sâu vào khối cơ bắp cuồn cuộn như muốn tìm một điểm tựa giữa cơn sóng tình đang dâng trào.
Phong Tần khẽ gầm lên một tiếng thỏa mãn. Anh bế bổng cô lên, để đôi chân cô vòng qua hông mình, rồi ép chặt cô vào bức tường gỗ phía sau. Sự va chạm trực diện giữa cơ thể mềm mại của cô và lồng ngực cứng như thép của anh khiến Lâm Yên run rẩy. Cô cảm nhận được sự khao khát của dã thú đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh bắt đầu di dời nụ hôn xuống vùng cổ và xương quai xanh trắng ngần. Những nụ hôn nóng hổi rơi xuống như mưa rào, để lại những vệt hồng nhạt trên làn da tuyết của cô. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại cảm giác tê dại, như có hàng ngàn luồng điện chạy qua mạch máu.
"Phong Tần... đừng..."
Tiếng gọi của cô nhỏ bé và yếu ớt, không giống như lời từ chối mà giống như một tiếng rên rỉ đầy mời gọi.
"Tôi không thể dừng lại được nữa, Lâm Yên. Em là của tôi, máu của em đã hòa vào máu của tôi..."
Bàn tay anh bắt đầu chu du sâu hơn, lướt qua những đường cong mềm mại trên cơ thể cô. Mỗi sự đụng chạm đều mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối. Dấu ấn khế ước trên vai Lâm Yên đột ngột rực sáng và nóng ran, như thể nó đang cổ vũ cho sự hòa quyện này. Cô cảm nhận được một luồng cảm xúc lạ lùng chảy tràn vào tâm trí mình – đó là sự khao khát, sự cô độc hàng trăm năm và tình yêu mãnh liệt của người đàn ông đang ôm lấy cô.
Trong ánh sáng mờ ảo của buổi sáng sớm, hai bóng người hòa làm một. Những tiếng thở dốc nồng nàn, tiếng rên rỉ khe khẽ hòa quyện với tiếng xào xạc của gió rừng ngoài cửa sổ. Phong Tần dùng sự hoang dại của loài sói và sự thâm trầm của một người đàn ông để dẫn dắt cô vào một thế giới mà cô chưa từng biết tới.
Cơn bão lòng bùng nổ, cuốn phăng mọi sợ hãi. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Yên nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào bẫy của dã thú – một cái bẫy ngọt ngào và nóng bỏng mà cô không còn muốn thoát ra nữa. Sự chiếm hữu của Phong Tần không chỉ dừng lại ở da thịt, mà nó đang từng chút một cắn nuốt lấy cả linh hồn cô.