Cánh cửa phòng ngủ bị Phong Tần đá văng ra và đóng sầm lại với một lực đạo khiến những bức tranh treo tường cũng phải rung chuyển. Không gian vốn yên tĩnh giờ đây bị lấp đầy bởi hơi thở dồn dập và sát khí chưa tan hết của Sói Vương.
Phong Tần ném Lâm Yên lên chiếc giường lớn. Chiếc váy lụa đen rách một mảng bên vai càng làm tôn lên vẻ mong manh, yếu ớt của cô trước thân hình đồ sộ của anh. Anh không vội vã phủ lên, mà đứng ở mép giường, thong thả tháo chiếc đồng hồ và cởi bỏ từng cúc áo sơ mi. Ánh mắt anh lúc này không còn là màu hổ phách thường ngày, mà rực lên một sắc đỏ sẫm đầy nguy hiểm.
"Phong Tần... anh bình tĩnh lại đi. Tôi và gã đó không có gì cả..." Lâm Yên run rẩy lùi lại phía sau, lưng cô chạm vào thành giường lạnh lẽo.
"Không có gì?" Phong Tần cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Hắn đã hít hà mùi hương trên người em. Hắn đã dùng đôi mắt bẩn thỉu đó để lột trần em ngay trước mặt tôi. Và em... em đã để hắn lại gần như thế."
Anh bất ngờ chồm tới, tóm lấy hai chân cô và kéo mạnh về phía mình. Lâm Yên thốt lên một tiếng kinh hoàng khi thấy mình bị khống chế hoàn toàn dưới thân hình nặng nề của anh. Bàn tay to lớn của Phong Tần siết chặt lấy eo cô, lực đạo mạnh đến mức chắc chắn sẽ để lại những vết bầm tím vào sáng mai.
"Tôi phải dạy em thế nào là quy tắc, Mate của tôi."
Anh cúi xuống, không phải là một nụ hôn, mà là một cú cắn thật mạnh vào vết khế ước cũ trên vai cô. Lâm Yên đau đớn kêu lên, nước mắt chực trào. Nhưng ngay sau cơn đau xé lòng ấy, một luồng nhiệt lượng mãnh liệt từ răng nanh của anh truyền vào máu cô, khiến toàn thân cô bắt đầu râm ran tê dại.
Đây là cách thú nhân trừng phạt bạn đời của mình — dùng sự đau đớn để khơi gợi dục vọng cực hạn.
Phong Tần bắt đầu dùng đôi môi nóng bỏng càn quét qua từng tấc da thịt của cô, từ xương quai xanh xuống đến đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì sợ hãi và hưng phấn. Sự ghen tuông làm cho mọi hành động của anh trở nên thô bạo hơn, nhưng cũng đầy khát khao hơn bao giờ hết. Anh chiếm lấy môi cô, nụ hôn mang theo vị mặn của nước mắt và vị sắt của máu, sâu sắc đến mức như muốn nuốt chửng cả linh hồn cô.
"Nói đi... em là của ai?" Anh gầm nhẹ vào tai cô, bàn tay thô ráp luồn vào dưới lớp vải rách, khám phá những vùng nhạy cảm nhất.
"Của anh... tôi là của anh..." Lâm Yên nức nở, đôi tay cô không tự chủ được mà ôm chặt lấy cái gáy mạnh mẽ của anh.
Dưới sự giày vò nửa như trừng phạt, nửa như yêu chiều này, lý trí của Lâm Yên hoàn toàn sụp đổ. Cô nhận ra mình không thể ghét anh, trái lại, sự chiếm hữu điên cuồng của anh lại khiến cô cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ. Cô như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa cơn bão biển, và anh chính là cơn bão đó — vừa muốn nhấn chìm cô, lại vừa là lý do duy nhất khiến cô tồn tại.
Đêm nay, Phong Tần không cho cô một giây phút nghỉ ngơi. Anh dùng sự bền bỉ của loài sói để hành hạ cô, ép cô phải đón nhận mọi sự cuồng nhiệt mãnh liệt nhất. Trong ánh đèn mờ ảo, chiếc vòng cổ lấp lánh theo từng nhịp chuyển động của cơ thể, minh chứng cho một sự ràng buộc không bao giờ có thể tháo gỡ.
Khi cơn sóng cao trào cuối cùng đi qua, Phong Tần nằm phủ phục trên người cô, vùi đầu vào mái tóc đẫm mồ hôi của Lâm Yên. Anh khẽ liếm đi những giọt nước mắt trên mặt cô, giọng nói khàn đặc và dịu dàng đến đáng sợ:
"Đừng bao giờ để kẻ khác chạm vào em thêm lần nào nữa. Tôi không biết mình sẽ làm gì nếu thực sự mất đi em đâu, Yên nhi."
Sự trừng phạt kết thúc, nhường chỗ cho một sự sủng ái đến cực đoan. Lâm Yên thiếp đi trong vòng tay cứng rắn của dã thú, cảm nhận rõ ràng rằng đời này, cô đã thực sự rơi vào tay một con sói không bao giờ biết buông tha con mồi của mình.