Bác Sĩ Nhỏ Của Tộc Trưởng

Chương 14

820 từ · ~5 phút đọc

Bữa tiệc tối nay được tổ chức tại một khách sạn cổ kính bậc nhất thành phố, nơi vốn chỉ dành cho những dòng máu thuần chủng và quyền quý nhất. Lâm Yên xuất hiện trong một chiếc váy lụa đen ôm sát, đơn giản nhưng lại làm nổi bật làn da trắng sứ và chiếc vòng cổ định mệnh đang rực sáng trên cổ.

Phong Tần nắm chặt tay cô, từng bước đi của anh đều khiến đám đông phải dạt ra hai bên. Anh không chỉ là một doanh nhân thành đạt, anh là Sói Vương — kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối của tộc Sói. Sự hiện diện của Lâm Yên bên cạnh anh nhanh chóng trở thành tâm điểm của những ánh nhìn tò mò, thèm khát và cả đố kỵ.

"Đừng rời xa tôi quá một bước." Phong Tần thì thầm, bàn tay anh đặt trên eo cô siết nhẹ, một hành động đánh dấu chủ quyền rõ rệt trước hàng trăm cặp mắt dã thú đang ẩn mình dưới lớp vỏ bọc quý tộc.

Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài lâu. Khi Phong Tần bị kéo vào một cuộc thảo luận quan trọng với các trưởng lão, một người đàn ông lạ mặt tiến về phía Lâm Yên. Hắn ta cao lớn, có mái tóc vàng kim rực rỡ và đôi mắt mang đồng tử của loài mèo lớn — tộc trưởng tộc Hổ, Lôi Kiêu.

"Vị tiểu thư xinh đẹp này hẳn là đóa hoa mà Phong Tần đang cất giấu?" Lôi Kiêu nở một nụ cười ngạo nghễ, mùi hương mạnh mẽ của loài hổ — hăng nồng và đầy tính khiêu khích — bắt đầu lan tỏa xung quanh cô.

Lâm Yên cảm thấy khó thở. Khế ước trên vai cô bắt đầu nóng rát, một tín hiệu cảnh báo từ bản năng. "Tôi là người của anh ấy. Mong anh tự trọng."

Lôi Kiêu không lùi bước, hắn tiến lại gần hơn, cúi xuống hít hà mùi hương hoa nhài trên tóc cô, phớt lờ sự run rẩy của cô. "Phong Tần quá lạnh lùng, hắn không biết cách trân trọng sự mềm mại của em đâu. Nếu em đi theo tôi..."

Rắc!

Tiếng ly thủy tinh vỡ vụn từ phía sau khiến cả sảnh tiệc im bặt. Phong Tần đứng đó, mảnh vỡ găm vào lòng bàn tay nhưng anh không hề nhíu mày. Đôi mắt hổ phách của anh đã hoàn toàn chuyển sang sắc đỏ rực, sát khí tỏa ra đậm đặc đến mức những thú nhân yếu thế xung quanh phải rùng mình quỳ xuống.

Trong chớp mắt, Phong Tần đã đứng giữa Lâm Yên và Lôi Kiêu. Anh không nói một lời, chỉ túm lấy cổ áo của gã tộc trưởng tộc Hổ, lực tay mạnh đến mức tiếng xương cổ kêu răng rắc.

"Lôi Kiêu, ông đang chạm vào món đồ của tôi đấy."

Giọng nói của Phong Tần trầm xuống đến mức cực hạn, nó không còn là giọng người mà là một tiếng gầm gừ vang vọng từ vực thẳm. Sự ghen tuông của một con sói đầu đàn là thứ kinh khủng nhất — nó không có lý trí, chỉ có bản năng tiêu diệt kẻ xâm phạm.

Lôi Kiêu gượng cười, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm đẫm trán. "Chỉ là một lời chào hỏi thôi mà, Sói Vương..."

Phong Tần không buông tha, anh dí sát mặt vào đối thủ, để lộ đôi răng nanh sắc lạnh. "Chào hỏi bằng cách dùng pheromone để dẫn dụ Mate của tôi? Nếu còn một lần nữa, tôi sẽ san bằng cả lãnh địa tộc Hổ của ông."

Anh buông tay, để Lôi Kiêu ngã quỵ xuống sàn. Phong Tần xoay người, thô bạo kéo Lâm Yên vào lòng. Anh không đợi bữa tiệc kết thúc mà trực tiếp lôi cô ra phía xe.

Sự ghen tuông đang thiêu cháy lồng ngực anh. Vừa vào trong khoang xe tối tăm, Phong Tần đã ép Lâm Yên xuống ghế sau. Anh như một con thú điên cuồng, dùng môi và răng cắn nuốt lấy đôi môi cô, bàn tay thô ráp xé toạc một phần chiếc váy lụa đắt tiền.

"Anh... Phong Tần... đau..."

"Em là của tôi! Ngay cả hơi thở của em cũng phải mang mùi của tôi!"

Anh vùi đầu vào cổ cô, điên cuồng để lại những vết hằn đỏ thẫm đè lên những dấu vết cũ. Sự ghen tuông khiến anh trở nên tàn nhẫn và khao khát hơn bao giờ hết. Trong chiếc xe đang lao đi giữa màn đêm, Phong Tần dùng sự cuồng nhiệt đầy bạo liệt để tẩy sạch mùi hương của kẻ khác trên người cô, ép cô phải run rẩy và khóc lóc gọi tên anh trong cơn mê sảng.

Đêm nay, Sói Vương không cần sự lịch lãm, anh chỉ cần bản năng để khẳng định rằng: Con mồi này là của duy nhất mình anh.