Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút trong căn phòng tắm rộng lớn lát đá cẩm thạch đen, tạo nên một màn sương mờ ảo che phủ mọi ngóc ngách. Phong Tần không nói một lời, anh dắt Lâm Yên vào giữa bồn tắm lớn tỏa hương tinh dầu oải hương dịu nhẹ, nhưng bầu không khí giữa hai người thì lại nóng rực như lửa đốt.
"Tôi... tôi tự tắm được." Lâm Yên cố gắng giữ lấy chút tự trọng cuối cùng, tay cô giữ chặt mép áo lụa đã thấm đẫm hơi nước.
Phong Tần chỉ im lặng, đôi mắt hổ phách của anh trầm xuống, phản chiếu ánh đèn vàng nhạt nhòa. Anh thong thả tháo bỏ lớp áo lụa trên người mình, để lộ cơ thể hoàn mỹ với những khối cơ bắp rắn chắc như những rặng núi thu nhỏ, nước da rám nắng lấp lánh dưới những giọt nước đọng lại.
Anh bước tới, đôi bàn tay to lớn dễ dàng gỡ bỏ sự kháng cự yếu ớt của cô. Chiếc áo lụa mỏng manh trượt xuống sàn, để lại Lâm Yên trần trụi và run rẩy trước ánh nhìn nóng bỏng của dã thú.
"Hôm nay, em đã bị những kẻ đó nhìn thấy." Giọng Phong Tần khàn đặc, mang theo sự ghen tuông ngầm chiếm hữu. "Mùi hương của chúng vẫn còn vương đâu đó trong không khí quanh em. Tôi phải xóa sạch nó."
Anh cầm vòi sen, làn nước ấm dội từ đỉnh đầu Lâm Yên xuống, khiến mái tóc dài của cô bết lại trên bờ vai trắng ngần. Bàn tay thô ráp của anh bắt đầu thoa lớp bọt xà phòng mềm mịn lên làn da cô. Mỗi nơi tay anh đi qua — từ vùng cổ mỏng manh, lướt qua bầu ngực phập phồng vì lo sợ, đến vòng eo thon gọn — đều mang theo sự ma sát đầy kích thích.
Chiếc vòng cổ bằng vàng trắng trên cổ cô lấp lánh dưới làn nước, viên tinh thể đỏ rực lên như một con mắt đang quan sát mọi phản ứng của cô.
"Phong Tần... nhột quá..." Lâm Yên thở dốc, đôi tay cô vô thức vịnh vào bờ vai rộng lớn của anh để không bị ngã khuỵu.
Sự đụng chạm của anh không còn là việc tắm rửa đơn thuần. Nó là một sự vuốt ve đầy dụng ý. Anh quỳ xuống một gối, đôi tay thô bạo nhưng cũng đầy nâng niu khám phá từng tấc da thịt mềm mại nhất của cô dưới làn nước chảy. Sự chênh lệch giữa sự thô ráp của bàn tay thú nhân và sự mịn màng của làn da người phụ nữ tạo nên một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể Lâm Yên.
"Nhìn tôi này, Yên nhi."
Anh kéo cô sát lại, ép cơ thể nhỏ bé của cô vào lồng ngực nóng rực của mình ngay dưới vòi sen đang tuôn chảy. Nước chảy ròng ròng qua kẽ tóc, qua những nụ hôn nồng cháy mà anh đặt lên môi, lên đôi vai đang run rẩy của cô. Trong không gian kín đáo và ướt át, mọi cảm giác đều được phóng đại lên gấp bội.
Lâm Yên thấy mình như một mảnh lụa bị cuốn vào dòng xoáy của thác nước. Cô không còn cảm thấy lạnh, không còn thấy sợ hãi, mà chỉ thấy một sự khao khát điên cuồng đang thiêu đốt bên trong. Anh bế cô lên, để cô ngồi trên thành bồn đá lạnh lẽo, trong khi sự nóng bỏng của anh lại xâm chiếm lấy cô một cách mãnh liệt.
Tiếng nước chảy róc rách hòa lẫn với tiếng thở dốc nồng nàn và những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang vọng trong phòng tắm. Dưới sự dẫn dắt của Phong Tần, Lâm Yên hoàn toàn chìm đắm trong một loại quy tắc mới — quy tắc của sự phục tùng và khoái cảm tột cùng mà vị Sói Vương dành riêng cho Mate của mình.
Khi mọi thứ kết thúc, Phong Tần quấn cô trong một chiếc khăn lông lớn, ôm chặt cô vào lòng như ôm một báu vật dễ vỡ. Trên làn da hồng hào của Lâm Yên, mùi hương của anh đã hoàn toàn bao phủ, đậm đặc và đầy tính tuyên ngôn.