Buổi chiều trong dinh thự được bao phủ bởi một sự tĩnh lặng đầy áp lực. Lâm Yên đứng trước gương, nhìn vào người phụ nữ trong đó — đôi mắt đã mất đi vẻ bình thản thường ngày, thay vào đó là sự mông lung và những dấu vết hồng nhạt vẫn còn vương lại sau buổi "huấn luyện" buổi sáng trong thư phòng.
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên, rồi Phong Tần bước vào. Anh đã thay một bộ đồ mặc nhà bằng lụa tối màu, trông thư thái nhưng vẫn toát ra uy vũ của kẻ đứng đầu. Trên tay anh cầm một chiếc hộp nhung đen tuyền sang trọng.
"Lại đây, Yên nhi."
Lâm Yên chần chừ một chút rồi cũng tiến về phía anh. Phong Tần mở chiếc hộp, để lộ một món trang sức tinh xảo đến nghẹt thở. Đó là một chiếc vòng cổ bằng vàng trắng mỏng manh, chính giữa đính một viên tinh thể màu đỏ sẫm, lấp lánh như một giọt máu đang cháy.
"Đẹp quá..." Lâm Yên thốt lên một cách vô thức.
"Nó không chỉ để trang trí." Phong Tần nhẹ nhàng gỡ tóc cô ra một bên, rồi vòng tay ra phía sau cổ cô. "Viên tinh thể này chứa một giọt tinh huyết của tôi. Nó sẽ giúp tôi cảm nhận được nhịp tim của em, vị trí của em, và quan trọng nhất... nó sẽ phát ra mùi hương cảnh báo bất kỳ kẻ nào dám có ý đồ xúc phạm đến Mate của Sói Vương."
Tiếng cạch nhỏ vang lên khi chiếc khóa được cài lại. Chiếc vòng ôm sát lấy cổ cô, mang theo một hơi lạnh buốt giá ban đầu nhưng nhanh chóng nóng rực lên khi tiếp xúc với làn da. Lâm Yên cảm thấy như có một sợi dây xích vô hình vừa được quàng vào cổ mình. Cô đưa tay chạm vào viên đá, trái tim đột ngột đập lệch nhịp khi cảm nhận được sự kết nối kỳ lạ với tâm trí Phong Tần.
"Anh muốn xích tôi lại sao?" Cô ngước mắt nhìn anh, trong lòng dâng lên một nỗi niềm khó tả.
Phong Tần không phủ nhận. Anh dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào sự điên cuồng và sủng ái tột độ trong mắt mình.
"Em có thể gọi đó là xiềng xích, nhưng tôi gọi đó là sự bảo hộ. Thế giới này tàn nhẫn hơn em tưởng, và tôi không cho phép bất kỳ sơ suất nào xảy ra với em."
Anh bất ngờ kéo cô sát vào lòng, hơi thở nóng hổi vờn quanh chiếc vòng cổ vừa mới ngự trị trên da thịt cô. Phong Tần bắt đầu dùng môi mơn trớn viên tinh thể đỏ, rồi trượt dài xuống xương quai xanh. Sự đụng chạm của anh lần này mang theo một sự chiếm đoạt đầy quyền lực.
"Chiếc vòng này... mỗi khi em thấy nó nóng lên, đó là lúc tôi đang nghĩ về em. Và khi nó rung động, đó là lúc tôi đang khao khát em."
Nói rồi, anh bế thốc cô lên bàn trang điểm, gạt phăng những lọ nước hoa sang một bên. Những tiếng đổ vỡ loảng xoảng càng làm tăng thêm sự kích thích. Trong không gian tràn ngập mùi hương hoa hồng và gỗ đàn hương, Phong Tần tách hai chân cô ra, áp sát cơ thể nóng rực của mình vào sự mềm mại của cô.
Dưới ánh đèn lờ mờ, chiếc vòng cổ trên cổ Lâm Yên lấp lánh một cách đầy ám muội. Nó rực đỏ theo từng nhịp thở gấp gáp của cô, như một lời khẳng định rằng dù cô có ở đâu, dù cô có làm gì, cô cũng mãi mãi nằm trong tầm kiểm soát của dã thú.
Sự sủng ái này vừa ngọt ngào như mật ong, lại vừa sắc lạnh như gông cùm, khiến Lâm Yên hoàn toàn chìm đắm trong sự lệ thuộc mà cô không thể nào trốn chạy.