MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nhỏ Của Tộc TrưởngChương 11

Bác Sĩ Nhỏ Của Tộc Trưởng

Chương 11

654 từ · ~4 phút đọc

Sau sự kiện chấn động ở sảnh chính, Lâm Yên nhận ra rằng ranh giới giữa cô và thế giới loài người đang mờ dần đi. Những buổi sáng thức dậy trong dinh thự sang trọng, được bao bọc bởi mùi gỗ đàn hương đặc trưng, khiến cuộc sống bác sĩ thú y bận rộn trước kia trở nên xa xăm như một kiếp trước.

Sáng hôm đó, Phong Tần không đi làm. Anh ngồi trong thư phòng rộng lớn, khoác một chiếc áo lụa hững hờ, đôi mắt hổ phách lười biếng nhưng sắc sảo quan sát Lâm Yên khi cô đang cố gắng đọc một vài tài liệu cổ về tộc Sói.

"Em không thể quay lại đó nữa đâu, Yên nhi."

Lâm Yên khựng lại, ngón tay lướt trên mặt giấy trắng: "Tôi còn những con vật cần chữa trị, tôi còn..."

"Tất cả đã được sắp xếp." Phong Tần cắt ngang, anh đứng dậy, bước đến phía sau ghế của cô. Đôi bàn tay to lớn đặt lên vai cô, nơi dấu ấn khế ước đang đập một nhịp điệu đồng nhất với tim anh. "Tôi đã cho người đóng cửa phòng khám của em dưới danh nghĩa một cuộc chuyển nhượng bí mật. Từ nay, thế giới của em chỉ gói gọn trong lãnh địa của tôi."

Sự độc đoán của anh khiến Lâm Yên vừa giận dữ lại vừa có chút cảm giác được bao bọc đến nghẹt thở. Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi vờn quanh vành tai cô:

"Ở thế giới này, kẻ yếu sẽ bị nuốt chửng. Nếu em không học cách trở thành Mate của một tộc trưởng, những kẻ như gã tộc trưởng tộc Báo hôm qua sẽ tìm cách xé nát em ngay khi tôi rời mắt."

Phong Tần xoay ghế cô lại, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Anh bắt đầu dạy cô về "nghi thức hòa hợp". Đó không chỉ là sự đụng chạm thể xác, mà là cách điều khiển pheromone để không bị các giống đực khác dẫn dụ.

"Nhắm mắt lại, cảm nhận dòng máu đang chảy trong người em." Anh thầm thì, bàn tay thô ráp lướt dọc từ sống lưng lên đến gáy cô, dừng lại ở điểm nhạy cảm nhất.

Lâm Yên làm theo, và trong bóng tối của tâm trí, cô thấy một sợi dây liên kết màu đỏ rực nối liền trái tim mình với người đàn ông trước mặt. Mỗi lần anh chạm vào, sợi dây ấy lại rung lên bần bật. Sự kích thích không đến từ hành động mạnh bạo, mà từ sự khơi gợi cảm giác sâu kín nhất.

Phong Tần bế cô đặt lên bàn làm việc, giữa những chồng tài liệu quan trọng. Anh tách hai chân cô ra, chen vào giữa, đôi mắt đỏ rực tia nhìn chiếm hữu.

"Bản năng của em đang trỗi dậy... em có cảm thấy không? Sự khao khát này chính là cách em sinh tồn."

Anh không vội vã chiếm đoạt, mà dùng những nụ hôn chậm rãi, dày vò trên làn da cổ và bờ vai cô. Sự cưng chiều này còn tàn nhẫn hơn cả sự lạnh lùng, vì nó khiến cô hoàn toàn mất đi sức kháng cự. Lâm Yên thấy mình như một mảnh gỗ trôi dạt trên dòng sông cảm xúc mà anh là người duy nhất có thể cứu vớt.

"Nói đi, em cần ai?" Anh gầm nhẹ, bàn tay bắt đầu khám phá những đường cong mượt mà dưới lớp áo lụa mỏng manh.

"Cần anh... Phong Tần..."

Tiếng trả lời của cô như một sự thừa nhận cuối cùng. Cô chính thức từ bỏ tự do của một con người để bước vào vòng tay của dã thú. Trong thư phòng tràn ngập mùi hương của quyền lực và dục vọng, một cuộc huấn luyện đầy nóng bỏng và ám muội diễn ra, đánh dấu sự lột xác hoàn toàn của Lâm Yên.