Lâm Yên thức dậy khi ánh nắng đã lên cao, cảm giác rã rời vẫn bao trùm lấy cơ thể. Cô quấn tạm chiếc áo choàng lụa, định bước ra ban công hít thở không khí thì bỗng nghe thấy những tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ phía sảnh chính của dinh thự.
Sự tò mò xen lẫn lo sợ thúc giục cô hé mở cánh cửa phòng. Từ trên cao nhìn xuống, Lâm Yên bàng hoàng sững người.
Giữa sảnh lớn không còn là không gian yên tĩnh thường ngày. Phong Tần đang đứng đó, nhưng anh không còn vẻ lịch lãm trong bộ vest đen. Anh cởi trần, để lộ những hình xăm cổ xưa rực sáng dọc theo sống lưng. Đối diện anh là ba người đàn ông lạ mặt, cơ thể họ tỏa ra áp lực nặng nề đến mức không khí như muốn đông đặc lại.
"Phong Tần, anh đã quá buông thả rồi!" Một gã đàn ông có vết sẹo dài trên mắt — tộc trưởng tộc Báo — gầm lên. "Vì một người đàn bà loài người mà anh bỏ bê cuộc họp của đại hội sao? Mùi của cô ta nồng nặc khắp cái dinh thự này, thật là sự sỉ nhục cho dòng máu cao quý!"
Phong Tần khẽ nhếch môi, nhưng ánh mắt anh lạnh thấu xương. "Ảo ảnh về sự cao quý của ông không cho phép ông xúc phạm đến Mate của tôi. Bước qua vạch kẻ đó, và tôi sẽ xé xác ông."
"Mate? Một con bé yếu ớt?" Gã kia cười khẩy, ánh mắt tham lam quét lên phía tầng hai, nơi Lâm Yên đang nấp. "Nếu cô ta đặc biệt đến thế, tại sao không để anh em chúng tôi cùng 'kiểm tra' xem..."
Chưa kịp dứt lời, một luồng sát khí bùng nổ. Lâm Yên chỉ kịp thấy một bóng đen lướt đi với tốc độ kinh hoàng.
Rầm!
Phong Tần không còn ở hình dáng người hoàn toàn. Đôi tay anh mọc ra những móng vuốt dài sắc lẹm như dao cạo, đôi mắt hổ phách chuyển sang màu đỏ rực của máu. Anh bóp nghẹt cổ gã tộc trưởng kia, nhấc bổng gã lên và đập mạnh vào bức tường đá cẩm thạch, khiến nó nứt toác.
"Câm miệng!"
Tiếng gầm của Phong Tần không còn là tiếng người, nó mang theo uy lực của một vị vua rừng xanh, khiến những người có mặt đều phải run sợ quỳ xuống. Đây là lần đầu tiên Lâm Yên thấy hình thái chiến đấu nửa người nửa thú của anh — một vẻ đẹp vừa kinh dị vừa đầy mê hoặc, quyền năng tuyệt đối.
Sự hung bạo của anh khiến Lâm Yên run rẩy, nhưng kỳ lạ thay, dấu ấn trên vai cô lại không hề đau đớn. Ngược lại, nó tỏa ra một sự ấm áp kỳ lạ, như thể nó đang đáp lại sự bảo vệ điên cuồng của chủ nhân.
Sau khi đuổi những kẻ lạ mặt đi, Phong Tần đứng lặng hồi lâu để thu hồi sát khí. Anh quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Yên đang đứng nép bên lan can với đôi mắt hoảng hốt. Những móng vuốt sắc lẹm dần rút lại thành bàn tay con người, đôi mắt đỏ rực cũng trở về màu hổ phách thâm trầm.
Anh lướt tới bên cô trong chớp mắt, bàn tay vẫn còn vương chút hơi lạnh của dã thú nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô.
"Sợ tôi sao?"
Lâm Yên nhìn vào bàn tay vừa mới suýt tước đoạt mạng sống của kẻ khác, giờ đây lại dịu dàng che chở cho mình. Cô khẽ lắc đầu, một cảm giác lệ thuộc và tin tưởng nảy sinh từ sâu trong bản năng.
"Đó là thế giới của tôi, Lâm Yên." Anh cúi xuống, hôn lên trán cô, hơi thở vẫn còn chút dồn dập sau cuộc chiến. "Đầy rẫy kẻ thù và sự tàn bạo. Nhưng chỉ cần em ở trong vòng tay tôi, không một ai có quyền chạm vào một sợi tóc của em."
Phong Tần bế thốc cô lên, đưa cô trở lại phòng ngủ. Sự căng thẳng của cuộc chiến ngoài sảnh dường như đã khơi dậy bản năng nguyên thủy trong anh. Anh đặt cô xuống giường, cơ thể to lớn một lần nữa phủ lên, hơi thở nóng hổi đầy tính xâm chiếm.
"Tôi đã nói rồi... em là của tôi. Của một mình tôi."
Sự chiếm hữu lần này mãnh liệt hơn bao giờ hết, như để khẳng định chủ quyền sau khi bị kẻ khác nhòm ngó. Lâm Yên không còn trốn tránh, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, đón nhận vị vua của mình trong sự sùng bái và khao khát tột độ.