MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nhỏ Của Tộc TrưởngChương 9

Bác Sĩ Nhỏ Của Tộc Trưởng

Chương 9

725 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn vàng trong phòng ngủ của dinh thự tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, ấm áp nhưng lại vô cùng ám muội. Lâm Yên bị nhấn chìm trong lớp đệm lụa mềm mại, cảm giác sự lạnh lẽo của vải lụa và sức nóng rực từ cơ thể Phong Tần đang đối chọi gay gắt trên làn da mình.

Phong Tần không vội vã. Anh cởi bỏ hoàn toàn chiếc áo sơ mi, để lộ cơ thể hoàn hảo với những khối cơ bắp rắn chắc và vết sẹo biểu tượng của quyền lực. Trong bóng tối, đôi mắt hổ phách của anh rực lên một thứ ánh sáng đầy chiếm hữu, giống như một vị vua đang chuẩn bị thưởng thức bữa tiệc dành riêng cho mình.

"Lâm Yên, nhìn tôi này."

Giọng nói của anh trầm thấp như tiếng gầm nhẹ, khiến dây thần kinh của cô căng lên. Anh dùng đôi bàn tay to lớn, thô ráp ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, buộc cô phải đối diện với dục vọng không chút che giấu trong mắt anh.

"Từ đêm nay, em phải ghi nhớ... mọi ngõ ngách trên cơ thể này là của em, và mọi tấc da thịt của em đều thuộc về sự cai trị của tôi."

Nụ hôn của anh bắt đầu từ trán, lướt qua đôi mắt đang run rẩy, rồi dừng lại thật lâu ở hõm cổ – nơi dấu ấn khế ước đang đập liên hồi theo nhịp tim của Lâm Yên. Không còn là sự thô bạo của đêm ở nhà gỗ, lần này anh dẫn dụ cô bằng sự kiên nhẫn đáng sợ. Từng nụ hôn vụn vặt, nóng bỏng rơi xuống như những đốm lửa nhỏ, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của cô.

Bàn tay anh bắt đầu chu du, chậm rãi và đầy tính khám phá. Mỗi khi ngón tay anh lướt qua những vùng nhạy cảm, cơ thể Lâm Yên lại không tự chủ được mà cong lên, phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Sự chênh lệch kích thước giữa bàn tay thô bạo của thú nhân và cơ thể mảnh mai của người phụ nữ tạo nên một khung cảnh đầy kích thích.

"Phong... Phong Tần... nóng quá..."

Lâm Yên hổn hển, đôi tay cô vô thức luồn vào mái tóc cứng cáp của anh, kéo anh sát vào mình hơn. Pheromone của thú vương đang bao phủ lấy căn phòng, khiến không khí trở nên đặc quánh và mang theo vị ngọt của sự phục tùng.

Phong Tần khẽ cười, một nụ cười đầy tà mị. Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô những lời nói đầy ám muội, trong khi đôi môi không ngừng mơn trớn và vành tai nhạy cảm. Anh biết rõ cơ thể cô đang khao khát điều gì, biết rõ nơi nào khiến cô tan chảy.

Sự giao thoa diễn ra một cách chậm rãi nhưng sâu sắc. Không còn là bản năng hoang dã đơn thuần, mà là một sự kết hợp giữa tâm hồn và thể xác. Mỗi lần anh chiếm lấy cô, Lâm Yên lại cảm thấy như mình đang bị hòa tan vào dòng máu của anh, bị nhấn chìm trong đại dương của sự khoái cảm mà chỉ có loài thú mới có thể mang lại – sự bền bỉ, mạnh mẽ và cuồng nhiệt tột độ.

Căn phòng rộng lớn vang vọng tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng va chạm da thịt mờ ám. Dưới ánh đèn mờ, hai bóng người hòa làm một, quấn quýt không rời. Phong Tần dùng sự dịu dàng hiếm hoi và cả sự chiếm hữu tàn nhẫn nhất để buộc cô phải gọi tên anh trong cơn mê sảng.

"Nói cho tôi biết... em thuộc về ai?" Anh gầm nhẹ, mồ hôi trên trán anh rơi xuống khuôn mặt đang đỏ bừng của cô.

"Của... của anh... em là của anh..."

Lâm Yên hoàn toàn đầu hàng. Trong đêm đầu tiên tại dinh thự này, cô nhận ra mình đã thực sự bị thuần hóa. Không phải bằng xiềng xích, mà bằng chính sự nồng cháy và tình yêu chiếm hữu điên cuồng của con sói đầu đàn này. Khi cơn sóng cuối cùng ập đến, cô chỉ kịp bám chặt lấy bờ vai anh, phó thác hoàn toàn bản thân cho định mệnh.