MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nhỏ Của Tộc TrưởngChương 8

Bác Sĩ Nhỏ Của Tộc Trưởng

Chương 8

883 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe dừng lại trước một dinh thự cổ điển nằm tách biệt trên đỉnh đồi, bao quanh bởi rừng thông xanh ngắt và những bức tường đá cao vút. Nơi này đẹp như một giấc mơ, nhưng trong mắt Lâm Yên, nó chẳng khác nào một chiếc lồng vàng lộng lẫy được thiết kế để giam giữ một mình cô.

Phong Tần bước xuống xe, thân hình cao lớn của anh dưới ánh hoàng hôn trông càng thêm uy nghiêm và thâm trầm. Không đợi cô lên tiếng, anh lại một lần nữa dùng sức mạnh áp đảo để bế ngang cô vào nhà.

"Tôi tự đi được!" Lâm Yên phản kháng, đôi chân nhỏ nhắn khẽ vùng vẫy.

"Đừng phí sức." Giọng Phong Tần trầm thấp, đôi tay anh siết chặt lấy hông cô hơn, như một lời cảnh báo thầm lặng. "Cả cơ thể em vẫn còn đang run lên vì pheromone của tôi, em nghĩ mình có thể bước đi vững vàng sao?"

Lâm Yên cắn môi, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Anh nói đúng, sự ảnh hưởng từ mùi hương của anh trong xe vẫn chưa tan hết, nó khiến các khớp xương của cô mềm nhũn, và một cảm giác trống rỗng mơ hồ vẫn đang âm ỉ cháy trong cơ thể.

Bên trong biệt thự là một thế giới hoàn toàn khác: sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, những chùm đèn pha lê rực rỡ và nội thất mang đậm hơi thở của quyền lực. Phong Tần đưa cô thẳng lên tầng cao nhất, bước vào một căn phòng ngủ rộng lớn với tầm nhìn hướng ra thung lũng.

Anh đặt cô xuống chiếc giường lớn phủ ga lụa mềm mại. Sự tương phản giữa cái lạnh của lụa và cái nóng từ lòng bàn tay anh khiến Lâm Yên rùng mình.

"Anh định giam giữ tôi ở đây đến bao giờ?" Lâm Yên ngồi bật dậy, đôi mắt chứa chan sự bất bình nhìn thẳng vào vị tộc trưởng. "Tôi còn công việc, còn cuộc sống riêng. Anh không thể ích kỷ như vậy chỉ vì một cái khế ước quái tiệc này!"

Phong Tần thong thả tháo chiếc cà vạt, ném sang một bên. Anh tháo hai cúc áo sơ mi, để lộ vùng cổ mạnh mẽ và dấu vết sẹo mờ từ vết thương đêm trước đã lành lặn hoàn toàn. Anh tiến lại gần, từng bước một, như một con báo đang dồn con mồi vào chân tường.

"Ích kỷ sao?" Anh cúi xuống, chống hai tay xuống giường, khóa chặt Lâm Yên trong không gian giữa đôi cánh tay mình. "Lâm Yên, em vẫn chưa hiểu. Thú nhân không có khái niệm 'thương lượng'. Khi đã tìm thấy Mate, chúng tôi chỉ có một bản năng duy nhất: Chiếm hữu và Bảo vệ."

Anh đưa tay vuốt nhẹ gò má cô, ngón tay cái lướt qua làn môi đang run rẩy. Ánh mắt anh tràn ngập sự sủng ái nhưng cũng đầy tính áp đặt.

"Em muốn làm việc? Được, tôi sẽ mang cả phòng thí nghiệm về đây cho em. Em muốn tự do? Em có thể đi bất cứ đâu trong khuôn viên này, miễn là có tôi đi cùng. Nhưng rời xa tôi thì... tuyệt đối không."

"Anh điên rồi! Đó không phải là yêu, đó là chiếm đoạt!" Lâm Yên hét lên, đẩy mạnh vào ngực anh.

Nhưng thay vì tức giận, Phong Tần lại khẽ cười — một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy tình ý. Anh chộp lấy cổ tay cô, ép ngược xuống gối. Sức nặng từ cơ thể anh bắt đầu đè ép lên cô, mùi gỗ đàn hương lại một lần nữa bao vây lấy khứu giác của Lâm Yên, dập tắt mọi ý chí kháng cự vừa mới nhen nhóm.

"Phải, tôi chiếm đoạt em. Và em cũng đang khao khát điều đó, đúng không?"

Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả lên hõm cổ cô, nơi dấu ấn đang bắt đầu rực sáng. Anh bắt đầu dùng môi và lưỡi mơn trớn vùng da nhạy cảm ấy, mỗi chuyển động đều mang theo một sự khiêu khích tột độ. Lâm Yên cảm thấy lồng ngực mình phập phồng, hơi thở trở nên ngắn và dồn dập. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng đôi tay lại vô thức bấu chặt vào lưng áo anh.

Sự "cưng chiều" của anh thật đáng sợ. Anh không dùng bạo lực, anh dùng sự thấu hiểu về cơ thể cô để hành hạ ý chí của cô. Anh biết rõ nơi nào trên người cô là nhạy cảm nhất, biết rõ nhịp thở nào là lúc cô đang đầu hàng.

"Phong Tần... dừng... dừng lại..."

"Miệng nói dừng, nhưng cơ thể em lại đang run lên vì mong đợi tôi..." Anh khàn giọng, bàn tay bắt đầu luồn vào dưới lớp áo sơ mi, chạm vào làn da mịn màng như sứ của cô.

Sự kháng cự của Lâm Yên trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết. Trong căn phòng xa hoa này, cô nhận ra mình không chỉ là tù nhân của Phong Tần, mà còn là tù nhân của chính những cảm xúc bản năng đang bị anh khơi dậy. Đêm nay, sự chiếm hữu này sẽ còn đi xa hơn cả những gì cô có thể tưởng tượng.