Một chiếc xe đen sang trọng, dài dằng dặc đã đợi sẵn ở bìa rừng từ bao giờ. Phong Tần không để Lâm Yên có cơ hội phản kháng, anh bế bổng cô lên bằng một lực tay kinh người, mặc cho cô vùng vẫy hay đánh vào bờ vai rắn chắc của anh.
"Ngồi yên, nếu không tôi không đảm bảo sẽ giữ được bình tĩnh ở nơi lộ thiên này đâu."
Câu nói khàn đặc của anh khiến Lâm Yên ngay lập tức bất động. Cô hiểu rõ "sự bình tĩnh" mà anh nói đến mong manh như thế nào sau những gì đã xảy ra đêm qua.
Bên trong xe là một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Mùi da thuộc đắt tiền hòa quyện với một mùi hương đặc trưng tỏa ra từ người Phong Tần – mùi gỗ đàn hương lạnh lùng nhưng lại có một tầng hương sâu kín, nóng bỏng như mùi của sương đêm và dã thú.
Lâm Yên cố gắng ngồi sát mép cửa xe, giữ khoảng cách xa nhất có thể. Nhưng kỳ lạ thay, hơi lạnh từ máy điều hòa thổi vào không làm cô thấy thoải mái, ngược lại, cơ thể cô bắt đầu nảy sinh một cơn khát khao mơ hồ. Dấu ấn khế ước trên vai cô bắt đầu âm ỉ nóng, nó như một chiếc ăng-ten đang liên tục dò tìm tần số của chủ nhân.
"Lại đây." Phong Tần ra lệnh, đôi mắt hổ phách vẫn nhắm hờ nhưng hơi thở của anh đã bắt đầu nặng nề hơn.
"Tôi ngồi đây được rồi." Lâm Yên bướng bỉnh đáp, nhưng hai tay cô đã vô thức siết chặt gấu áo.
Mùi hương từ anh bắt đầu đậm đặc hơn. Nó như một loại thuốc dẫn, len lỏi vào từng lỗ chân lông, xông thẳng vào đại não của cô. Lâm Yên cảm thấy đầu óc mình bắt đầu choáng váng, một luồng nhiệt chạy dọc từ xương sống xuống tận thắt lưng. Cô không hiểu tại sao mình lại thấy bồn chồn, thấy thèm khát sự đụng chạm của người đàn ông kia đến thế.
Phong Tần đột ngột mở mắt, ánh nhìn rực rực như lửa khóa chặt lấy cô. Anh chồm người tới, thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt. Cả cơ thể đồ sộ của anh bao trùm lấy cô trong không gian chật hẹp của ghế sau.
"Em đang bị pheromone của tôi dẫn dụ đấy, Lâm Yên." Anh thì thầm, bàn tay to lớn lướt nhẹ từ đầu gối lên đến đùi cô, khiến lớp vải mỏng manh cũng không ngăn được sự run rẩy của làn da. "Cơ thể em trung thực hơn cái miệng của em nhiều."
"Không... không phải..." Lâm Yên thở dốc, đôi mắt cô bắt đầu mờ mịt bởi sương mù dục vọng.
Phong Tần cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu. Sự va chạm này như một ngòi nổ. Anh không hôn, mà dùng chóp mũi lướt nhẹ trên làn da nhạy cảm của cô, khiến Lâm Yên không tự chủ được mà ngửa cổ ra sau, phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ vụn.
"Em rất thơm... mùi hương của bạn đời thực sự khiến tôi phát điên."
Anh cắn nhẹ vào vành tai cô, rồi dùng đầu lưỡi liếm qua một cách đầy khiêu khích. Đôi tay anh không còn dừng lại ở đùi nữa mà bắt đầu khám phá những đường cong nóng bỏng dưới lớp sơ mi mỏng manh. Sự chênh lệch giữa không khí lạnh của điều hòa và hơi nóng rực từ bàn tay anh tạo nên một cảm giác kích thích tột độ.
Chiếc xe vẫn lao đi vun vút trên đường cao tốc, ngăn cách với thế giới bên ngoài bởi lớp kính đen mờ. Bên trong, một bầu không khí mờ ám và nóng bỏng đang bao trùm. Lâm Yên hoàn toàn bị khuất phục trước mùi hương và bản năng của thú nhân. Cô nhận ra rằng, khế ước máu không chỉ là một hình xăm, nó là một sợi xích vô hình biến cô thành kẻ "nghiện" hơi ấm của người đàn ông này.
Phong Tần xoay khuôn mặt cô lại, ép cô nhìn vào đôi mắt hổ phách đang dần mất đi sự kiểm soát của anh.
"Về đến nhà... tôi sẽ dạy em thế nào là sự phục tùng."
Nói rồi, anh chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy ngay trong khoang xe chật hẹp, đánh dấu cho một sự chiếm hữu sâu sắc hơn sắp diễn ra tại "lồng giam" mà anh đã chuẩn bị sẵn cho cô.