Trong thế giới của những con số, có một trạng thái gọi là "Zero-bound" – khi lãi suất chạm mức bằng không và các công cụ kích thích kinh tế không còn tác dụng. Tâm hồn tôi đêm nay cũng đang rơi vào trạng thái đó. Tôi đã dùng hết các "gói kích cầu" hài hước, những chiêu trò đàm phán vỉa hè để lấp đầy một ngày, nhưng khi kim đồng hồ nhích dần về phía số 12, thị trường cảm xúc đóng cửa, tôi nhận ra mình đang ôm một khoản lỗ ròng khổng lồ: sự trống rỗng.
Hai giờ sáng. Ngã tư không còn những gã môi giới hào nhoáng hay những cô nàng gót nhọn. Chỉ còn ánh đèn cao áp vàng vọt đổ bóng xuống mặt đường nhựa phẳng lì, trông như một sàn chứng khoán vừa bị rút hết nến.
Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa quen thuộc, tay mân mê cuốn sổ tay cũ. Những trang giấy đã sờn mép, ghi chi chít những cái tên. Có những người tôi đã giúp họ tìm lại nụ cười, có những người tôi đã giúp họ giữ lại gia đình, nhưng tuyệt nhiên trong cuốn sổ này, không có trang nào ghi tên "Trần Gia Bảo".
Tôi là một kẻ môi giới vĩ đại, nhưng lại là một nhà đầu tư tồi cho chính mình. Tôi đã bán đi những giấc mơ triệu đô để đổi lấy một sạp trà đá, rồi lại dùng sạp trà đá để đi sửa chữa những giấc mơ của người khác. Nhưng còn giấc mơ của tôi? Nó đã bị "niêm yết" ở đâu trong cái đô thị rực rỡ này?
Bỗng nhiên, một bóng đen cao gầy lướt qua. Đó là lão Quàng, gã chuyên gia "Big Data" phế thải. Lão không đạp xe, lão đi bộ, kéo theo chiếc xe thồ trống không. Thấy tôi còn thức, lão dừng lại, không xin trà, chỉ lẳng lặng ngồi xuống cái ghế đối diện.
"Ông Bảo, đêm trắng là lúc 'giá trị rác' lên ngôi đấy," lão Quàng lên tiếng, giọng khàn đặc như tiếng giấy nhám chà trên mặt gỗ. "Giờ này, người ta vứt đi những thứ mà ban ngày họ nâng niu nhất: sự kiêu hãnh, nỗi buồn, và cả những lời nói dối."
Tôi rót cho lão ly trà cuối cùng trong bình, thứ nước đã nguội ngắt và chát đắng. "Lão Quàng này, lão đi nhặt rác bao nhiêu năm, có bao giờ lão thấy ai vứt đi 'sự cô đơn' không? Tôi định thu mua nó về để 'tái cấu trúc' mà có vẻ nguồn cung đang khan hiếm quá."
Lão Quàng cười, hàm răng móm mém run lên. "Ông sai rồi. Sự cô đơn không phải thứ để vứt đi. Nó là 'tài sản cố định'. Ai cũng giữ nó trong kho, càng về đêm người ta càng lôi ra lau chùi rồi tự gặm nhấm. Ông muốn thu mua nó? Ông định trả bằng gì? Bằng mấy ly trà đá ba nghìn của ông à? Giá đó thấp quá, không ai bán đâu."
Tôi lặng im. Đúng là một cú "xử lý từ chối" bậc thầy từ một lão già nhặt rác.
Nhìn về phía tòa nhà văn phòng cao sừng sững đối diện, tôi chợt nhớ về những đêm trắng của ba năm trước. Lúc đó, tôi mặc bộ vest Ý trị giá hai ngàn đô, đứng trên tầng 40, nhìn xuống thành phố và tự huyễn hoặc mình là "Sói già". Tôi từng nghĩ mình sở hữu cả thế giới vì tôi có thể thao túng bất kỳ ai bằng lưỡi của mình. Nhưng thực chất, lúc đó tôi cũng cô đơn như bây giờ, chỉ khác là sự cô đơn đó được bọc trong nhung lụa và rượu vang đắt tiền.
Bây giờ, tôi mặc quần đùi hoa, đi dép tổ ong, ngồi vỉa hè. Tôi "nhàn hạ" theo cách mà tôi vẫn rêu rao với thiên hạ. Nhưng sự nhàn hạ này có phải là một "thương vụ thoái vốn" thành công, hay thực chất tôi đang sợ hãi? Sợ hãi việc phải quay lại cuộc đua, sợ hãi việc phải đối mặt với những người mà tôi đã từng "chốt đơn" lừa dối, và sợ nhất là đối mặt với cái tôi thực sự của mình – một kẻ trắng tay về mặt niềm tin.
"Ông Bảo," lão Quàng đứng dậy, kéo chiếc xe thồ đi tiếp. "Đừng cố 'định giá' cuộc đời mình bằng những gì ông đã mất. Hãy nhìn vào những gì ông đang 'giữ kho'. Ông đang giữ cả nghìn câu chuyện của cái ngã tư này. Đó là vốn liếng mà không ngân hàng nào phát hành được đâu."
Lão đi khuất vào bóng tối, để lại tôi với tiếng thở dài của phố đêm.
Tôi mở trang cuối cùng của cuốn sổ tay, cầm cây bút bi hết mực, cố sức vạch một đường thật mạnh. Tôi tự hỏi mình: Tôi là Bảo "Đa Cấp" đang đóng vai ông chủ trà đá, hay tôi thực sự là một gã bán trà đá đang mơ về thời hoàng kim đa cấp? Trong cái đô thị này, ranh giới giữa thực tế và ảo tưởng mỏng manh như hơi nước bốc lên từ ly trà nóng.
Tôi có thể chốt đơn hạnh phúc cho chị Hoa anh Bình, tôi có thể tư vấn định hướng cho con trai bà Hiền, tôi có thể an ủi những cô nàng gót nhọn... Tôi giống như một gã quản lý quỹ cho cả khu phố, trừ quỹ đời của chính mình. Sự nhàn hạ này, hóa ra lại là một loại "chi phí cơ hội" đắt đỏ nhất mà tôi từng trả.
Khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua các khe nhà, đổ xuống mặt bàn gỗ loang lổ vết nước, tôi đứng dậy dọn dẹp sạp. Những "khách hàng VIP" của ngày mới sắp đến. Họ sẽ lại đến đây để tìm kiếm sự tỉnh thức với giá ba nghìn đồng, và tôi sẽ lại phải đeo lên mặt chiếc mặt nạ của một "Sói già gác kiếm" đĩnh đạc.
Nhưng đêm trắng này đã dạy cho tôi một bài học mà giáo trình bán hàng chưa bao giờ có: Kẻ bán hàng vĩ đại nhất không phải là kẻ chốt được nhiều đơn nhất, mà là kẻ dám đối diện với sự thật rằng mình chẳng còn gì để bán.
Kết thúc Phần 1. Ngã tư này vẫn thế, rực rỡ và tàn nhẫn. Tôi vẫn là Bảo "Chốt". Nhưng bắt đầu từ ngày mai, cuộc chơi sẽ không còn là những màn kịch hài hước trên vỉa hè nữa. Khi những "bóng ma" quá khứ bắt đầu lần theo mùi trà xanh mà tìm đến, tôi sẽ phải quyết định: Tiếp tục ẩn mình trong sự nhàn hạ giả tạo, hay thực sự thực hiện một vụ "sáp nhập" giữa quá khứ lầm lỗi và hiện tại vụn vỡ để tìm ra một lối thoát thật sự?
Đời là mấy tý. Sáng rồi, dậy mà pha trà tiếp khách thôi Bảo ơi!