Tại tầng 88 của tòa tháp tài chính tập đoàn Phó Thị, không khí lúc nào cũng đặc quánh sự căng thẳng như thể chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ gây ra vụ nổ lớn. Nhưng hôm nay, sự căng thẳng đó không đến từ một bản hợp đồng nghìn tỷ bị hủy bỏ, mà đến từ một xấp giấy trắng nằm im lìm trên bàn làm việc bằng gỗ mun của Phó Kính Thần.
Ba chữ “ĐƠN XIN NGHỈ VIỆC” in đậm, cỡ chữ 14, font Arial rõ ràng đến mức chói mắt.
Phó Kính Thần ngước mắt lên. Đôi đồng tử đen sâu thẳm, sắc lẹm như dao cạo của anh quét qua người cô gái đang đứng đối diện. Nếu là người khác, dưới cái nhìn áp lực này chắc chắn đã mồ hôi hột chảy ròng ròng, nhưng Thẩm Nhược Hy vẫn đứng đó, nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn mười cái răng không hề thay đổi.
“Lý do?” – Giọng Phó Kính Thần trầm thấp, lạnh lùng như tiếng băng nứt.
Thẩm Nhược Hy hít một hơi sâu, giọng nói trong trẻo vang lên: “Thưa Phó tổng, tôi muốn tìm kiếm những thử thách mới và dành thời gian cho cuộc sống cá nhân.”
Phó Kính Thần khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh lật xấp tài liệu bên cạnh, giọng điệu đầy vẻ logic: “Theo báo cáo nhân sự, mức lương hiện tại của cô cao hơn 40% so với mặt bằng chung trợ lý cấp cao trên thị trường. Chế độ bảo hiểm hạng nhất, xe đưa đón. Thử thách mới mà cô nói, theo xác suất 95% là cô sẽ tìm được một công việc tệ hơn ở đây. Còn về cuộc sống cá nhân…”
Anh dừng lại một chút, nhìn đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay: “Cô độc thân 25 năm, 3 tháng, 10 ngày. Theo quan sát của tôi, cuộc sống cá nhân của cô chỉ xoay quanh việc nuôi một con mèo mập và ăn mì gói xem phim tình cảm sướt mướt. Ở lại đây, ít nhất cô còn có tiền mua hạt loại tốt cho mèo.”
Gân xanh trên trán Thẩm Nhược Hy khẽ giật giật. Đây rồi! Chính là cái tông giọng này! Cái kiểu nói chuyện coi con người như những con số thống kê này chính là lý do cô muốn rời đi ngay lập tức.
“Phó tổng, con người không phải là những cỗ máy. Tôi muốn nghỉ việc vì tôi cảm thấy… trái tim mình đang khô héo.” – Cô cố gắng dùng một từ ngữ mang tính văn chương để anh dễ hiểu.
Phó Kính Thần nhíu mày, nét mặt nghiêm túc đến lạ kỳ. Anh đứng dậy, thân hình cao 1m88 đổ bóng dài xuống sàn nhà. Anh tiến lại gần, khiến Thẩm Nhược Hy bất giác lùi lại một bước. Anh đưa tay lên… không phải để níu kéo, mà là để sờ vào trán cô.
“Nhiệt độ da bình thường. Không có dấu hiệu sốt. Trái tim khô héo thường là triệu chứng của bệnh hở van tim hoặc thiếu máu cơ tim cục bộ. Tôi cho phép cô nghỉ chiều nay để đi khám tổng quát tại bệnh viện của tập đoàn. Chi phí tôi thanh toán.”
Thẩm Nhược Hy nhắm mắt lại, tự nhủ không được cầm cái gạt tàn trên bàn đập vào cái đầu IQ 150 kia. Cô mở mắt, dứt khoát đẩy xấp đơn về phía anh: “Tôi không bị bệnh tim. Tôi bị ‘bệnh’ không chịu nổi anh nữa! Phó tổng, tôi đã nộp đơn đúng thời hạn 30 ngày theo luật lao động. Sau một tháng nữa, chúng ta sẽ không còn quan hệ sếp và nhân viên. Chào anh!”
Nói xong, cô xoay người bước đi, gót giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch những tiếng “cộp, cộp” đầy đắc thắng.
Phó Kính Thần đứng lặng người trong văn phòng rộng lớn. Anh nhìn theo bóng lưng mảnh mai nhưng kiên quyết của Nhược Hy, lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Đó là một loại cảm giác mà các thuật toán phức tạp nhất trong đầu anh cũng không giải mã được. Nó giống như khi một chương trình đang chạy mượt mà bỗng nhiên xuất hiện một dòng mã lỗi “404 Not Found”.
Anh quay trở lại ghế ngồi, mở máy tính và gõ vào thanh công cụ tìm kiếm của nội bộ: “Tại sao trợ lý lại nghỉ việc khi lương cao?”
Kết quả hiện ra hàng nghìn lý do, nhưng vị trí đầu tiên là: “Do sếp quá hãm.”
Phó Kính Thần nhíu mày: “Hãm? Đây là thuật ngữ kỹ thuật mới sao?”
Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên. Là tin nhắn từ nhóm chat "Hội công tử Kinh Thành". Louis Nguyễn: “Ê Kính Thần, nghe nói trợ lý xinh đẹp của ông vừa nộp đơn nghỉ việc à? Tin hot nhất group thư ký đấy! Ông lại dùng logic ‘người ngoài hành tinh’ để hành hạ người ta đúng không?”
Phó Kính Thần gõ phím với tốc độ ánh sáng: “Tôi chỉ nói sự thật. Cô ấy nói muốn đi tìm cuộc sống cá nhân, tôi đã chứng minh bằng số liệu rằng cuộc sống của cô ấy rất nhàm chán.”
Louis Nguyễn: “Chúa ơi! Ông đúng là gỗ đá thiên niên kỷ. Con gái người ta nói ‘muốn có cuộc sống cá nhân’ nghĩa là muốn đi hẹn hò, đi yêu đương, đi lấy chồng đó đồ ngốc! Ông không giữ người ta lại, một tháng nữa cô ấy sẽ đi xem mắt, rồi cưới một gã nào đó, rồi ông sẽ mất đi trợ lý tốt nhất đời mình… và có lẽ là cả người phụ nữ duy nhất chịu đựng được ông.”
Phó Kính Thần khựng lại. Ngón tay anh đặt trên phím Enter bỗng trở nên nặng nề.
“Cưới một gã nào đó?”
Trong đầu anh lập tức hiện ra hình ảnh Thẩm Nhược Hy đang cười nói với một người đàn ông lạ mặt, người đó sẽ không dùng xác suất để mỉa mai cô, sẽ mua cho cô những bó hoa hồng lãng mạn mà anh luôn cho là “phí phạm tài nguyên môi trường”.
Một cảm giác khó chịu lan tỏa từ ngực trái ra toàn thân. Phó Kính Thần lẩm bẩm: “Hẹn hò? Xem mắt? Chỉ số tương hợp của cô ấy với những người đàn ông khác trên thị trường chắc chắn thấp hơn khi ở cạnh tôi.”
Anh cầm điện thoại lên, nhấn dãy số của Louis: “Này, cái lớp học ‘Chuyên gia tình ái’ mà cậu hay khoe khoang… địa chỉ ở đâu?”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây, sau đó là tiếng cười sặc sụa của Louis Nguyễn: “Ôi trời đất ơi! Mặt trời mọc ở hướng Tây rồi sao? Phó Kính Thần đi học tán gái? Được, tới đây, tôi sẽ biến một cái máy tính chạy bằng cơm như ông thành sát thủ tình trường!”
Phó Kính Thần cúp máy, ánh mắt nhìn ra cửa sổ sát đất. Ngoài kia, hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả thành phố. Anh khẽ chỉnh lại cà vạt, tự tin lẩm bẩm: “Thẩm Nhược Hy, trong từ điển của Phó Kính Thần không có khái niệm ‘thất bại’. Nếu tán tỉnh phụ nữ là một kỹ năng, tôi sẽ học nó và đạt chứng chỉ xuất sắc nhất.”
Anh không biết rằng, hành trình từ một "Tổng tài bá đạo" trở thành một "Kẻ bám đuôi ngốc nghếch" của mình chính thức bắt đầu từ giây phút này.