Đêm đó, văn phòng chủ tịch tập đoàn Phó Thị vẫn sáng đèn, nhưng không phải để giải quyết cuộc khủng hoảng tài chính nào ở chi nhánh châu Âu. Phó Kính Thần đang ngồi trước ba màn hình máy tính cỡ lớn, nhưng trên đó không phải là biểu đồ chứng khoán.
Màn hình bên trái: Sơ đồ tư duy về lịch trình 24 giờ của Thẩm Nhược Hy. Màn hình bên phải: Danh sách các đối tượng tiềm năng mà cô có thể gặp gỡ khi đi xem mắt. Màn hình ở giữa: Một tệp Excel khổng lồ mang tên: "Dữ liệu hành vi của Thẩm Nhược Hy trong 3 năm qua".
Phó Kính Thần tay cầm bút laser, gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Anh đang cố gắng giải một bài toán mà anh cho là hóc búa nhất sự nghiệp: Tại sao một hệ thống đang vận hành ổn định như Thẩm Nhược Hy lại đột ngột tự hủy (nghỉ việc)?
"Xét về kinh tế: Lương cao, thưởng quý, trợ cấp mỹ phẩm. Đạt chuẩn." "Xét về môi trường: Văn phòng điều hòa 24°C, ghế công thái học, sếp đẹp trai bậc nhất thành phố. Đạt chuẩn."
Anh lầm bầm, đôi lông mày nhíu chặt lại. Theo logic của anh, không có bất kỳ biến số nào cho thấy cô nên rời đi. Tuy nhiên, dòng tin nhắn lúc chiều của Louis Nguyễn như một loại virus xâm nhập vào hệ điều hành của anh: "Ông lại dùng logic 'người ngoài hành tinh' để hành hạ người ta đúng không?"
"Hành hạ?" – Phó Kính Thần tự hỏi. "Mình luôn đưa ra những lời khuyên tối ưu nhất cho cô ấy mà?"
Anh nhớ lại sáu tháng trước, khi Nhược Hy hào hứng khoe chiếc váy mới mua. Anh đã nhìn nó đúng 3 giây rồi nhận xét: "Bước sóng ánh sáng của màu hồng này không hợp với sắc tố da của cô, nó làm giảm 15% sự chuyên nghiệp trong mắt đối tác." Lúc đó cô đã tắt nụ cười, nhưng anh nghĩ cô im lặng vì khâm phục sự tinh tế của anh.
Anh lại nhớ đến ba tháng trước, khi cô bị ốm và xin nghỉ. Anh đã gửi một tệp PDF dài 50 trang về "Quy trình hồi phục sức khỏe dựa trên chế độ dinh dưỡng và chu kỳ ngủ" thay vì một giỏ hoa. Anh tự hào vì mình đã cung cấp giải pháp thực tế thay vì những đóa hoa sẽ héo sau 48 giờ.
"Chẳng lẽ... phụ nữ không thích tối ưu hóa cuộc đời sao?" – Một ý nghĩ kinh khủng nảy ra trong đầu vị tổng tài.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Một gã đàn ông mặc bộ vest màu đỏ rượu chát, tóc tai chải chuốt bóng lộn, tay cầm một ly Martini bước vào. Không ai khác chính là Louis Nguyễn – thiếu gia tập đoàn đá quý, cũng là người duy nhất dám bước vào phòng Phó Kính Thần mà không gõ cửa.
"Này 'máy tính chạy bằng cơm', vẫn chưa giải mã được tại sao mỹ nhân bỏ chạy à?" – Louis cười cợt, liếc nhìn màn hình Excel. "Trời đất, ông định dùng Excel để phân tích tình yêu đấy à? Ông đúng là thiên tài... trong việc giết chết sự lãng mạn."
Phó Kính Thần lạnh lùng tắt màn hình: "Cậu đến đây làm gì?"
"Đến để cứu vớt linh hồn khô héo của ông chứ gì nữa." – Louis đặt ly rượu xuống, chống hai tay lên bàn. "Kính Thần ạ, ông có biết tại sao Thẩm Nhược Hy lại nhẫn nhịn ông suốt 3 năm không? Không phải vì lương đâu. Vì cô ấy từng ngưỡng mộ cái vẻ mặt lạnh lùng này của ông đấy. Nhưng sự ngưỡng mộ đó đã bị ông nghiền nát bằng đống logic khô khan đó rồi."
"Tôi không hiểu." – Phó Kính Thần thành thật.
"Ông không cần hiểu, ông chỉ cần học." – Louis rút ra một tấm card vàng kim, đặt lên bàn. "Sáng mai, 8 giờ tối. Địa chỉ này. Đây là lớp học đặc biệt của tôi: 'Nghệ thuật chinh phục trái tim'. Nếu ông không đến, tôi cá là trong vòng 30 ngày tới, Thẩm Nhược Hy sẽ thuộc về một gã nào đó biết nói lời ngọt ngào hơn đống mã code của ông."
Louis rời đi, để lại một làn hương nước hoa đắt tiền và một sự hoang mang tột độ cho Phó Kính Thần.
Phó Kính Thần cầm tấm card lên. Anh chưa bao giờ thất bại trong bất kỳ kỳ thi nào, từ Harvard cho đến các chứng chỉ tài chính quốc tế. Chinh phục phụ nữ chẳng lẽ lại khó hơn giải một phương trình vi phân cấp cao?
Anh mở điện thoại, định nhắn tin cho Nhược Hy nhưng rồi lại khựng lại. Anh nên nhắn gì? "Em đã ăn cơm chưa?" – Không, quá tầm thường. "Xác suất em hối hận sau khi nghỉ việc là rất cao?" – Không, Louis nói thế là 'hãm'.
Cuối cùng, anh gõ: "Ngày mai cô vẫn phải đi làm. Đừng quên mang theo báo cáo quý IV."
Bên kia chiến tuyến, tại một căn hộ nhỏ ấm cúng, Thẩm Nhược Hy vừa đắp mặt nạ vừa nhìn tin nhắn trên điện thoại. Cô thở dài, ném điện thoại sang một bên: "Đồ robot chết tiệt! Đến cả một câu tạm biệt tử tế cũng không có. Phó Kính Thần, anh cứ đợi đấy, tôi mà quay lại làm việc cho anh thì tôi không mang họ Thẩm!"
Sáng hôm sau, Phó Kính Thần xuất hiện tại văn phòng với quầng thâm mờ dưới mắt. Anh dành cả đêm để đọc sách "Tâm lý học phụ nữ" nhưng càng đọc càng thấy... phi logic. Tại sao phụ nữ nói "Không" nhưng lại là "Có"? Tại sao "Em ăn gì cũng được" lại dẫn đến cuộc tranh cãi kéo dài 2 tiếng đồng hồ?
Khi Nhược Hy bước vào phòng với chồng tài liệu trên tay, Phó Kính Thần bỗng đứng bật dậy. Anh nhớ lại một quy tắc trong sách: Phải khen ngợi để tạo thiện cảm.
Anh nhìn chằm chằm vào cô, cố gắng tìm một điểm để khen. Hôm nay cô mặc một chiếc váy xanh nhạt, tóc buộc cao.
"Thẩm Nhược Hy." – Anh gọi.
"Vâng, thưa Phó tổng?" – Cô đáp, giọng điệu xa cách.
"Hôm nay... tỉ lệ phân bổ nếp nhăn trên váy của cô rất thấp. Trông cô... khá là phẳng phiu."
Thẩm Nhược Hy ngây người. Cô cúi xuống nhìn váy mình, rồi nhìn sếp mình bằng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ. "Cảm ơn Phó tổng đã khen... bàn là nhà tôi hoạt động tốt ạ."
Cô quay lưng đi, lầm bầm trong miệng: "Đồ điên."
Phó Kính Thần đứng sững lại, lấy sổ tay nhỏ từ túi áo ra ghi chép: "Khen phẳng phiu -> Phản ứng không tích cực. Cần điều chỉnh tham số."
Anh quyết định rồi. Tối nay, anh nhất định phải đến lớp học của Louis. Anh cần một bộ "Driver" mới cho trái tim mình, vì bộ Driver cũ dường như đã lỗi thời hoàn toàn trong việc giao tiếp với giống loài mang tên phụ nữ.