Ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ phép trước khi chính thức nghỉ việc, Thẩm Nhược Hy quyết định làm một việc mà cô đã trì hoãn suốt 3 năm qua: Đi xem mắt.
Dưới áp lực nghẹt thở từ mẹ ở quê với điệp khúc "Gần 30 rồi chứ ít ỏi gì", Nhược Hy trang điểm nhẹ nhàng, diện chiếc váy lụa màu hạt dẻ mà cô yêu thích nhất. Cô muốn chứng minh rằng, không có cái bóng của Phó Kính Thần và những bảng báo cáo tài chính, cô vẫn là một phụ nữ đầy sức sống.
Địa điểm là một nhà hàng Pháp sang trọng ở trung tâm thành phố. Đối tượng xem mắt là một bác sĩ nha khoa tên là Minh Triết – người được giới thiệu là "hiền lành, ổn định và cực kỳ tâm lý".
Thế nhưng, Nhược Hy không biết rằng, cách bàn của cô đúng hai hàng ghế, có một đôi mắt sắc lẹm đang ẩn sau tờ thực đơn khổ lớn.
Phó Kính Thần hôm nay mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen đơn giản, đội mũ lưỡi trai thấp xuống để che đi gương mặt quá mức nổi tiếng. Anh ngồi đó, không gọi món, mà đang đeo một chiếc tai nghe siêu nhỏ kết nối với thiết bị khuếch đại âm thanh đặt dưới gầm bàn của Nhược Hy. Đây là công nghệ mới nhất của tập đoàn Phó Thị, và anh đang dùng nó để… "giám sát biến số rủi ro".
"Chào em, Nhược Hy. Em ngoài đời còn xinh hơn trong ảnh." – Minh Triết mỉm cười, đẩy thực đơn về phía cô.
Trong tai nghe của Phó Kính Thần vang lên tiếng "tạch" – anh vừa ghi chú vào điện thoại: “Minh Triết, miệng rộng, cười lộ 28 chiếc răng. Tỉ lệ nịnh bợ: 85%. Không đáng tin.”
"Cảm ơn anh. Anh cũng rất lịch sự." – Nhược Hy đáp.
Phó Kính Thần nghiến răng: "Lịch sự cái gì? Hắn ta chỉ đang áp dụng quy tắc lịch thiệp tối thiểu để đánh lừa thị giác của em thôi!"
Cuộc trò chuyện tiếp diễn khá thuận lợi. Minh Triết tỏ ra là một người đàn ông tinh tế, anh ta hỏi về sở thích, về những bộ phim cô thích xem. Khi Nhược Hy nhắc đến việc cô rất thích đi dạo dưới mưa, Minh Triết gật đầu đầy vẻ thấu cảm: "Anh cũng vậy, mưa làm tâm hồn ta thanh thản hơn."
Phó Kính Thần không chịu nổi nữa. Anh đứng bật dậy, cầm theo ly nước lọc, thong dong bước qua bàn của họ như một sự tình cờ "định mệnh".
"Ồ, Thẩm trợ lý? Thật trùng hợp." – Giọng nói lạnh như băng tuyết rơi giữa mùa hè vang lên đỉnh đầu Nhược Hy.
Nhược Hy giật bắn mình, suýt nữa thì đánh rơi chiếc nĩa. Cô ngước lên, nhìn chằm chằm vào gương mặt hoàn hảo nhưng đầy vẻ "đòi nợ" của sếp mình.
"Phó... Phó tổng? Sao anh lại ở đây?"
"Tôi đi khảo sát thị trường ẩm thực." – Phó Kính Thần mặt không đổi sắc, kéo chiếc ghế trống bên cạnh Nhược Hy ra và... thản nhiên ngồi xuống. "Tiện thể thấy nhân viên cũ đang gặp nguy hiểm nên đến cảnh báo."
Minh Triết ngơ ngác: "Xin lỗi, anh là ai? Nguy hiểm gì cơ?"
Phó Kính Thần liếc nhìn Minh Triết một cách khinh bỉ, sau đó quay sang Nhược Hy: "Thẩm Nhược Hy, theo nghiên cứu lâm sàng, những người nói rằng thích đi dạo dưới mưa mà không có biện pháp bảo hộ thường có nguy cơ viêm phổi cao hơn người bình thường 40%. Ngoài ra, nếu anh ta thực sự thích mưa, tại sao anh ta lại lái chiếc xe sedan không có cửa sổ trời đến đây? Logic của anh ta hoàn toàn mâu thuẫn."
"Phó Kính Thần! Anh điên rồi à?" – Nhược Hy rít qua kẽ răng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Phó Kính Thần không dừng lại. Anh nhìn sang Minh Triết, bắt đầu màn "tra khảo" chuyên môn: "Anh là nha sĩ đúng không? Dựa vào khoảng cách các răng cửa của anh, tôi đoán anh có thói quen nghiến răng khi ngủ. Điều này phản ánh sự căng thẳng tiềm tàng. Một người đàn ông không kiểm soát được áp lực cá nhân sẽ không thể mang lại hạnh phúc cho một phụ nữ nhạy cảm như Thẩm Nhược Hy."
Minh Triết tím tái mặt mày, lắp bắp: "Anh... anh nói cái gì vậy? Tôi và cô ấy đang xem mắt..."
"Xem mắt là một quá trình lọc dữ liệu." – Phó Kính Thần đứng dậy, vỗ vai Minh Triết như một bậc tiền bối. "Và anh đã bị loại ngay từ vòng gửi xe vì thiếu tính chân thực trong lời nói. Thẩm trợ lý, báo cáo quý IV cô vẫn chưa gửi bản cứng vào mail cá nhân của tôi. Cô còn 15 phút trước khi hết giờ làm việc hành chính. Đi thôi."
"Hôm nay tôi nghỉ phép!" – Nhược Hy quát lên.
"Trong hợp đồng có ghi: 'Trường hợp khẩn cấp, trợ lý phải có mặt'. Hiện tại trái tim tôi đang đập nhanh hơn mức bình thường 15 nhịp/phút, đây là trường hợp y tế khẩn cấp cấp độ 1. Cô phải đưa tôi đến bệnh viện."
Nhược Hy nhìn sang Minh Triết (người lúc này đã bắt đầu thu dọn đồ đạc để chạy trốn khỏi gã điên cao to này), rồi lại nhìn Phó Kính Thần đang đứng khoanh tay, mặt tỉnh bơ như vừa làm một việc nghĩa hiệp.
"Anh... anh đúng là đồ máy làm lạnh vô sỉ!"
Cô xách túi đứng dậy, xin lỗi Minh Triết một tiếng rồi hầm hầm bước ra khỏi nhà hàng. Phó Kính Thần sải bước dài đi theo sau, khóe môi khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ mà chính anh cũng không nhận ra.
Trong đầu anh lúc này là một dòng code vừa được thiết lập: “Nhiệm vụ: Phá hoại mọi cuộc xem mắt. Trạng thái: Thành công tốt đẹp.”
Nhưng khi bước ra đến cửa xe, Nhược Hy quay lại, đôi mắt cô rưng rưng vì giận dữ: "Phó Kính Thần, anh có biết vì sao tôi không bao giờ yêu anh không? Vì anh thậm chí không coi tôi là một con người. Với anh, tôi chỉ là một món đồ dùng thuận tay mà anh không muốn ai khác chạm vào thôi!"
Cô vẫy một chiếc taxi và lao vút đi, để lại Phó Kính Thần đứng chết trân giữa cái nắng chiều. Câu nói của cô giống như một lỗi hệ thống nghiêm trọng khiến toàn bộ vi xử lý của anh bị tê liệt.
"Không coi cô ấy là người? Mình chỉ... đang tối ưu hóa sự lựa chọn cho cô ấy thôi mà?"
Tối hôm đó, Phó Kính Thần không về nhà. Anh lái xe đến thẳng địa chỉ trên tấm card của Louis Nguyễn. Đây không còn là chuyện "chứng chỉ xuất sắc" nữa, đây là vấn đề tồn vong của một hệ thống mang tên "Tình yêu".