Sau màn "đại náo" buổi xem mắt, Phó Kính Thần tưởng rằng mình đã ghi được một bàn thắng ngoạn mục khi loại bỏ được một đối thủ tiềm năng. Nhưng thực tế phũ phàng hơn những con số thống kê rất nhiều. Thẩm Nhược Hy đã chặn số anh, chặn luôn cả tin nhắn công việc trên mọi nền tảng.
Sáng hôm sau, Phó Kính Thần xuất hiện tại văn phòng với tâm trạng tồi tệ chưa từng thấy. Sự im lặng của chiếc điện thoại khiến anh cảm thấy như mình đang bị kẹt trong một vùng không gian không có sóng wifi. Anh quyết định, bằng mọi giá, phải khiến cô xuất hiện.
Và "mọi giá" của Phó Kính Thần chính là lái chiếc xe Bugatti phiên bản giới hạn đến đứng trước cửa căn hộ của Nhược Hy vào lúc 7 giờ sáng.
Thẩm Nhược Hy bước ra khỏi cửa để đi mua bánh mì, vẫn còn đang ngái ngủ trong bộ đồ thun rộng thùng sình. Thấy chiếc siêu xe chắn ngang lối đi, cô thở dài một tiếng thườn thượt.
“Phó tổng, theo luật cư trú, việc anh đứng đây đang gây cản trở giao thông và ảnh hưởng đến quyền riêng tư của tôi.” – Cô khoanh tay, giọng ngái ngủ nhưng vẫn sắc lẹm.
Phó Kính Thần bước ra khỏi xe. Dưới ánh nắng ban mai, vẻ đẹp của anh vẫn khiến những bà nội trợ đi chợ sớm phải đứng hình. Anh nhìn cô từ đầu đến chân, đôi lông mày nhíu lại. Anh nhớ đến lời dặn của Louis: "Phải quan tâm đến vẻ ngoài của phụ nữ, khen ngợi họ hoặc đưa ra lời khuyên chân thành nhất để họ thấy ông để tâm đến họ."
Anh hắng giọng, cố gắng làm cho tông giọng của mình trở nên "chân thành" nhất có thể:
“Nhược Hy, tôi quan sát chiếc váy lụa màu hạt dẻ hôm qua cô mặc. Theo tỉ lệ vàng và các chỉ số thẩm mỹ hiện đại, chiếc váy đó có thiết kế ôm sát vào vòng hai. Nếu cô giảm khoảng 2,15kg, áp lực lên các đường chỉ sẽ giảm xuống, hiệu ứng thị giác sẽ đạt mức tối ưu. Cô nên hạn chế ăn bánh mì tinh bột vào buổi sáng như thế này.”
Không khí xung quanh bỗng nhiên đóng băng. Một bà lão đi ngang qua bỗng dừng lại, nhìn Phó Kính Thần bằng ánh mắt như nhìn kẻ biến thái.
Thẩm Nhược Hy đứng sững lại. Cô nhìn lát bánh mì trên tay, rồi nhìn cái bụng mà cô tự hào là "phẳng lì nhất khu phố", sau đó nhìn vào gương mặt hoàn hảo của người đàn ông trước mặt.
“Anh nói cái gì?” – Giọng cô run lên vì uất ức.
“Tôi đang đưa ra giải pháp tối ưu hóa nhan sắc cho cô.” – Phó Kính Thần vẫn tỉnh bơ, tin rằng mình đang làm rất tốt. “Giảm 2kg không khó, tôi đã lập sẵn thực đơn ăn kiêng theo nhóm máu cho cô đây. Đổi lại, cô hãy quay về làm báo cáo quý IV.”
Bép!
Một miếng bánh mì phết bơ đậu phộng hạ cánh chính xác lên khuôn mặt nghìn tỷ của Phó tổng tài.
“Cút ngay cho tôi! Đồ đàn ông miệng độc hơn thạch tín! 2kg của tôi là máu, là thịt, là sự hạnh phúc khi được ăn ngon của tôi! Anh đi mà cưới cái bảng tính Excel của anh đi!”
Thẩm Nhược Hy quay lưng, chạy biến vào trong nhà và đóng sầm cửa lại.
Phó Kính Thần đứng lặng giữa phố, một miếng bơ đậu phộng từ từ trượt xuống từ sống mũi cao thẳng. Anh ngơ ngác. Tại sao? Rõ ràng anh đang quan tâm đến cô ấy mà? Chẳng lẽ sự chân thành phải đi kèm với việc nói dối rằng cô ấy không cần giảm cân sao? Nhưng sự thật là chiếc váy đó hơi chật mà!
“Logic này… quá sai lệch.” – Anh lẩm bẩm, rút khăn tay lụa ra lau mặt.
8 giờ tối cùng ngày, tại một quán bar kín đáo chỉ dành cho giới thượng lưu. Đây là trụ sở của lớp học "30 ngày thoát ế" do Louis Nguyễn làm chủ nhiệm.
Phó Kính Thần đẩy cửa bước vào với khuôn mặt hầm hầm. Louis đang ngồi vắt vẻo trên quầy bar, bao quanh là ba cô nàng chân dài, vừa thấy Kính Thần liền cười sặc sụa.
“Ô kìa, 'Máy làm lạnh' của chúng ta bị ăn bánh mì vào mặt rồi à? Tin tức này đang lan truyền trong giới thượng lưu như cháy rừng đấy!”
Phó Kính Thần ngồi xuống, đập tay lên mặt bàn: “Cậu dạy tôi cái kiểu gì vậy? Tôi đã quan tâm, đã đưa ra lời khuyên chân thành về vóc dáng, thậm chí lập cả thực đơn cho cô ấy. Tại sao kết quả lại là một miếng bánh mì vào mặt?”
Louis ôm bụng cười đến mức không thở nổi: “Kính Thần ơi là Kính Thần! Ông có biết điều cấm kỵ nhất khi nói chuyện với phụ nữ là gì không? Là nhắc đến cân nặng! Dù cô ấy có béo như một quả bóng, ông cũng phải nói là cô ấy 'trông rất đầy đặn và có phúc'. Đằng này ông còn dùng số lẻ 2,15kg? Ông là người hay là máy đo trọng lượng thế?”
Phó Kính Thần nhíu mày: “Nói dối là hành vi thiếu đạo đức và không mang lại giá trị bền vững.”
“Trong tình yêu, nói dối là nghệ thuật sinh tồn!” – Louis nghiêm túc lại, gõ lên bàn. “Nghe đây, hôm nay là bài học số 1: Nghệ thuật khen ngợi và che giấu sự thật. Nếu ông muốn cô ấy không hận ông, ông phải học cách biến cái đầu lạnh thành một cái lò sưởi. Bước đầu tiên: Hãy bỏ cái máy tính ra khỏi đầu và học cách nhìn vào mắt phụ nữ mà không phân tích chỉ số khúc xạ của nhãn cầu.”
Phó Kính Thần lấy sổ tay ra, ghi chép nghiêm túc: “Quy tắc 1: Phụ nữ là sinh vật không chấp nhận sự thật khách quan. Cần thay thế logic bằng sự nịnh bợ vô căn cứ.”
Louis nhìn dòng chữ đó mà khóc không thành tiếng: “Được rồi, tối nay tôi sẽ huấn luyện ông cách ‘thả thính’. Thẩm Nhược Hy thích cái gì nhất?”
“Cô ấy thích sự ổn định, năng suất lao động cao và…” – Phó Kính Thần dừng lại một chút, nhớ về một buổi chiều Nhược Hy nhìn vào một cửa hàng thú cưng. “…và những thứ mềm mỏng, vô dụng như mèo.”
“Tốt! Bài tập về nhà cho ông: Hãy mua một con mèo, nhưng không được tặng cô ấy ngay. Phải dùng con mèo đó để ‘dẫn dụ’ cô ấy. Phụ nữ không thể cưỡng lại những thứ dễ thương, và họ sẽ bớt đề phòng hơn với một người đàn ông có tình yêu động vật.”
Phó Kính Thần nhếch môi: “Chiến thuật dùng vật chủ trung gian để tiếp cận mục tiêu? Được, cái này tôi hiểu.”
Anh bước ra khỏi quán bar, trong đầu đã bắt đầu lập trình cho một kế hoạch mới. Nhưng anh không biết rằng, việc một người đàn ông mắc bệnh sạch sẽ mức độ nặng như anh phải chung sống với một "vật thể lạ" nhiều lông sẽ là một thảm họa hài hước như thế nào.
Trong khi đó, Thẩm Nhược Hy ở nhà đang vừa khóc vừa ăn một xô kem: “2,15kg? Phó Kính Thần, anh cứ đợi đấy, tôi sẽ ăn cho tăng hẳn 5kg cho anh tức chết!”