Phó Kính Thần chưa bao giờ thất bại trong việc điều hành một tập đoàn vạn người, nhưng anh đang hoàn toàn bế tắc trước một cô gái nặng khoảng 48kg (trừ đi 2,15kg theo tính toán của anh).
Sáng hôm sau, văn phòng Chủ tịch vắng bóng vị trợ lý quen thuộc. Không có tiếng lật giấy nhẹ nhàng, không có hương cà phê Arabica pha chuẩn tỉ lệ 1:15, và quan trọng nhất, không có ai nhắc anh rằng: “Phó tổng, anh lại quên cài cúc tay áo rồi.”
Phó Kính Thần ngồi thẫn thờ, nhìn vào chiếc ghế trống của Nhược Hy. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy logic của mình bị lung lay. Anh mở danh sách "Dữ liệu hành vi" của cô ra, lướt qua hàng nghìn dòng ghi chú về thói quen làm việc, nhưng tuyệt nhiên không có dòng nào ghi: "Làm sao để dỗ dành khi cô ấy ném bánh mì vào mặt bạn?"
Anh cầm điện thoại, gọi cho Louis Nguyễn.
“Này, có phải tôi đã... quá đáng không?” – Giọng anh có chút dao động, điều cực kỳ hiếm thấy.
Louis ở đầu dây bên kia đang ngáp dài: “Ông mới nhận ra à? Chúc mừng nhé! Ông không chỉ quá đáng, ông còn là một ‘thảm họa giao tiếp’. Con gái người ta cần cảm xúc, ông lại đưa cho người ta con số. Ông có biết Thẩm Nhược Hy lúc này đang nghĩ gì về ông không?”
“Nghĩ tôi là một lãnh đạo nghiêm túc?”
“Không! Cô ấy nghĩ ông là một con robot bị lỗi phần mềm tình cảm. Cô ấy không ghét ông, cô ấy đang sợ ông đấy Kính Thần ạ. Sợ cái cách ông phân tích mọi thứ như thể cô ấy là một mẫu vật thí nghiệm.”
Hai chữ “Sợ tôi” vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai Phó Kính Thần. Anh đứng dậy, bước đến trước tấm gương lớn. Trong gương là một người đàn ông hoàn hảo đến từng milimet, quyền lực và giàu có. Nhưng tại sao người phụ nữ anh muốn giữ lại nhất lại chỉ muốn chạy trốn khỏi anh?
“Vậy tôi phải làm gì?”
“Nhận ra chân lý đi: Ông thích cô ấy. Đừng nói với tôi đó là vì ‘tối ưu hóa nhân sự’. Ông thích cô ấy vì cô ấy là người duy nhất dám mắng ông, đúng không? Muốn cô ấy bớt sợ, ông phải trở nên ‘con người’ hơn. Đi mua con mèo đi, và nhớ, đừng có dùng thước cặp để đo chiều dài đuôi nó!”
Chiều hôm đó, một sự kiện chấn động xảy ra tại cửa hàng thú cưng cao cấp nhất thành phố. Một dàn xe đen bóng loáng đỗ xịch trước cửa, Phó Kính Thần bước xuống với găng tay y tế và khẩu trang kín mít. Anh vốn là người cuồng sạch sẽ, việc tiếp xúc với động vật nhiều lông đối với anh là một thử thách sinh tồn.
“Tôi cần một con mèo.” – Anh nói với nhân viên, giọng nghiêm trọng như đang đi mua lại một ngân hàng.
“Dạ, anh thích giống nào ạ? Mèo Anh lông ngắn, mèo Ba Tư hay mèo Ragdoll?”
Phó Kính Thần rút ra một xấp tài liệu: “Tôi cần một con có chỉ số IQ trung bình để không quá phá phách, lông có mật độ không quá 500 sợi trên một cm vuông để hạn chế dị ứng, và quan trọng nhất, nó phải có khả năng tạo ra tần số tiếng kêu ‘meo meo’ ở mức 20-30 Hertz – tần số giúp con người giảm căng thẳng.”
Nhân viên cửa hàng đờ người ra, rồi run rẩy chỉ vào một góc: “Dạ… có một con mèo mướp lai, nó vừa bị bỏ rơi, tính tình hơi… ‘đặc biệt’. Nó không nằm trong tiêu chuẩn nào của anh cả, nhưng nó rất giống với miêu tả về ‘sự bướng bỉnh’ của anh.”
Đó là một chú mèo nhỏ màu vàng nhạt, tai hơi cụp, đang dùng móng vuốt cào nát chiếc gối đắt tiền. Khi Phó Kính Thần tiến lại gần, nó không hề sợ hãi mà còn ngẩng đầu lên, nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Phó Kính Thần bỗng khựng lại. Ánh mắt này… sao mà giống Thẩm Nhược Hy lúc nhìn anh chiều qua thế không biết!
“Lấy con này.” – Anh dứt khoát.
“Anh không kiểm tra sức khỏe của nó sao?”
“Không cần. Nó có ‘thần thái’ của người tôi đang theo đuổi.”
Tối hôm đó, biệt thự của Phó gia nổ ra một cuộc chiến.
Phó Kính Thần đứng trên ghế sofa, tay cầm bình xịt khuẩn, còn chú mèo nhỏ (mà anh vừa đặt tên là “Bốn Chấm Không”) đang hăng hái chạy nhảy khắp các bình hoa cổ.
“Bốn Chấm Không! Dừng lại ngay! Theo quy định an toàn nhà ở, hành vi của mày đang vi phạm điều 4, khoản 1!” – Anh quát lên.
Chú mèo đáp lại bằng cách… nhảy phóc lên vai anh, để lại vài sợi lông vàng trên bộ vest hàng hiệu và liếm một cái thật mạnh vào tai anh.
Cảm giác nhồn nhột, ẩm ướt khiến Phó Kính Thần rùng mình. Nhưng lạ thay, anh không cảm thấy ghê tởm như mình tưởng. Trái tim anh, vốn dĩ chỉ đập theo nhịp điệu của những con số, bỗng nhiên lỗi nhịp vì sự ấm áp nhỏ bé này.
Anh ngồi xuống sàn, để mặc con mèo cọ xát vào tay mình. Anh chợt nhận ra, bấy lâu nay anh luôn đòi hỏi sự hoàn hảo từ Nhược Hy, nhưng lại quên mất rằng điều khiến cô ấy đặc biệt chính là những điều “không hoàn hảo” đầy cảm xúc đó.
Anh cầm điện thoại lên, mở ảnh của Nhược Hy ra, rồi nhìn sang con mèo.
“Mày nói xem, nếu tao mang mày đến gặp cô ấy và nói rằng: ‘Tôi không thể kiểm soát được con mèo này, cũng như không thể kiểm soát được việc tôi nhớ cô’, liệu cô ấy có còn ném bánh mì vào mặt tao không?”
Bốn Chấm Không kêu “Meo” một tiếng rõ to, như thể đang cười nhạo trí thông minh của chủ nhân mới.
Phó Kính Thần hít một hơi sâu. Anh nhận ra chân lý rồi: Anh thích cô, thích đến mức sẵn sàng biến mình thành một kẻ ngốc nghếch có lông mèo dính đầy người. Nhưng làm sao để cô bớt sợ anh? Làm sao để cô thấy rằng đằng sau cái lớp vỏ “máy làm lạnh” này là một người đàn ông cũng biết vụng về vì yêu?
“Ngày mai,” – Anh lẩm bẩm – “Phải bắt đầu chương trình ‘Tái cấu trúc hình tượng’. Thẩm Nhược Hy, em chuẩn bị tinh thần đi.”
Tại nhà mình, Thẩm Nhược Hy bỗng hắt hơi một cái rõ to. Cô nhìn vào gương, xoa xoa cái bụng phẳng lỳ: “Chắc chắn là tên Phó Kính Thần đó lại đang tính toán xem mình béo lên bao nhiêu milimet rồi. Đồ độc tài!”