Nếu có ai nói rằng Chủ tịch tập đoàn công nghệ Phó Thị sẽ có ngày đứng trước một tòa nhà cũ kỹ với tấm biển hiệu đèn LED nhấp nháy dòng chữ: “Học viện Tình yêu Gold Standard – Nơi biến sỏi đá thành kim cương”, thì người đó chắc chắn sẽ bị coi là kẻ điên.
Nhưng Phó Kính Thần đang đứng ở đó thật. Trên người anh vẫn là bộ vest may đo cao cấp, nhưng tay áo đã dính vài sợi lông mèo vàng của "Bốn Chấm Không", và trên mặt anh là một vẻ quyết tâm như thể sắp đi đàm phán sáp nhập một tập đoàn đa quốc gia.
Anh đẩy cửa bước vào. Bên trong không phải là phòng họp sang trọng mà là một không gian nồng nặc mùi tinh dầu hoa hồng, nhạc Jazz lofi chảy tràn trên những chiếc sofa nhung đỏ. Louis Nguyễn đang ngồi khoanh chân trên một bục cao, mặc một chiếc sơ mi lụa phanh cúc ngực, tay cầm chiếc quạt giấy xoạch một cái như các vị công tử thời xưa.
“Chào mừng ‘Máy làm lạnh’ đã đến với thế giới của cảm xúc!” – Louis cười ha hả, bước xuống khỏi bục.
Phó Kính Thần nhíu mày, lấy khăn tay lau qua chiếc ghế gỗ trước khi ngồi xuống: “Cậu nói có thể giúp tôi giữ chân Thẩm Nhược Hy. Tôi cần một lộ trình cụ thể, các cột mốc KPI (chỉ số đo lường hiệu quả) và phương án dự phòng nếu cô ấy tiếp tục dùng thực phẩm tấn công tôi.”
Louis lắc đầu ngán ngẩm, ném một cuốn sổ dày cộm lên bàn: “Kính Thần, ở đây không có KPI, chỉ có K-O-L (Keep Only Love). Muốn học tôi, ông phải nộp học phí trước đã. Một tỷ đồng cho khóa học cấp tốc 30 ngày. Không mặc cả, không hoàn tiền.”
Phó Kính Thần không chớp mắt, lấy tấm séc đã ký sẵn đẩy qua: “Số tiền này tương đương với 0,001% lợi nhuận quý của tôi. Nếu nó giúp tôi giải quyết được lỗi hệ thống mang tên ‘Sợ hãi’ của Nhược Hy, đó là một khoản đầu tư hời. Bây giờ, bắt đầu đi.”
Louis cầm tấm séc, hôn một cái rõ kêu rồi nghiêm túc lại: “Được! Bài học đầu tiên: Phá hủy hình tượng. Thẩm Nhược Hy sợ ông vì ông quá hoàn hảo, quá lạnh lùng và quá... máy móc. Ông giống như một chiếc siêu xe chỉ để trưng bày trong tủ kính, đẹp nhưng không chạm vào được. Muốn cô ấy yêu, ông phải làm cho mình ‘hỏng’ một chút.”
“Hỏng? Ý cậu là tôi phải giả vờ bị tai nạn hay suy giảm trí tuệ?” – Phó Kính Thần ghi chép vào sổ tay: “Chiến thuật: Giả lập hư hỏng phần cứng.”
“Không! Đồ ngốc!” – Louis hét lên. “Ý tôi là ông phải thể hiện sự vụng về. Phụ nữ luôn có bản năng làm mẹ. Khi họ thấy một người đàn ông mạnh mẽ bỗng dưng trở nên lúng túng, yếu thế trước họ, họ sẽ nảy sinh lòng trắc ẩn. Đó là bước đệm của tình yêu.”
Louis bật màn hình lớn lên, trình chiếu một loạt video về các nam chính phim ngôn tình đang làm những hành động như: đuổi theo xe bus, đứng dưới mưa chờ đợi, hay lóng ngóng nấu ăn làm cháy cả bếp.
“Nhìn thấy chưa? Ông phải học cách làm những việc vô dụng nhưng mang tính sát thương cảm xúc cao. Ví dụ, tại sao ông lại mang con mèo ‘Bốn Chấm Không’ đó về?”
“Để làm vật chủ trung gian.” – Kính Thần đáp nhanh.
“Sai! Ông phải nói rằng: ‘Tôi thấy nó cô đơn giống tôi, nên tôi mang nó về’. Hiểu chưa? Phải gắn kết sự cô đơn của ông với sự cô đơn của con mèo để đánh vào lòng thương cảm của Nhược Hy.”
Phó Kính Thần nhíu mày: “Nhưng thực tế tôi không cô đơn, tôi có 500 nhân viên trong tòa nhà này và một hệ thống trí tuệ nhân tạo có thể trò chuyện 24/7.”
Louis đập tay lên trán: “Tôi lạy ông! AI nó có biết ôm ông khi ông buồn không? Nó có biết nấu cháo cho ông khi ông ốm không? Thẩm Nhược Hy thì có! Nhưng cô ấy sẽ không bao giờ làm thế nếu ông vẫn cứ tỏ ra mình là 'Siêu nhân không cần ngủ'.”
Buổi học kéo dài đến tận khuya. Louis dạy Kính Thần cách hạ tông giọng xuống một quãng tám để nghe trầm ấm hơn, cách nhìn vào mắt đối phương trong 3 giây rồi hơi cúi đầu để tạo vẻ thâm tình, và cách nhắn tin mà không dùng các ký hiệu số học.
“Nhìn đây,” – Louis cầm điện thoại của Kính Thần lên. “Thay vì nhắn: ‘Cô đã ăn tối chưa? Tỉ lệ dinh dưỡng cần đạt 1200 calo’, hãy nhắn là: ‘Vừa đi ngang qua quán bánh mì em thích, tự nhiên thấy đói bụng quá...’”
Phó Kính Thần nhìn dòng tin nhắn đó, cảm thấy cả thế giới quan của mình sụp đổ: “Lời nhắn này hoàn toàn thiếu chủ ngữ, vị ngữ và mục đích giao dịch rõ ràng. Nó mang tính chất gợi ý mơ hồ.”
“Chính sự mơ hồ đó mới là tình yêu! Để cô ấy phải tự hỏi: ‘Tại sao anh ta lại nói với mình anh ta đói? Anh ta muốn mình đi ăn cùng à?’. Đó gọi là gieo mầm thương nhớ.”
Cuối buổi học, Louis đưa cho Kính Thần một chiếc hộp nhỏ: “Trong này là một món đồ chơi cho mèo. Ngày mai, nhiệm vụ của ông là dùng con mèo và món đồ chơi này để thu hút cô ấy đến biệt thự của ông. Nhớ nhé, đừng có ra lệnh cho cô ấy. Hãy dùng từ: ‘Giúp tôi với’.”
Phó Kính Thần cầm chiếc hộp, bước ra khỏi học viện với tâm trạng rối bời. Anh lẩm bẩm từ khóa mới: “Giúp tôi với... Giúp tôi với...”. Ba từ này đối với anh còn khó phát âm hơn cả một thuật toán mã hóa cấp cao.
Trong bóng đêm, vị tổng tài đẹp trai nhưng khô khan đang tập luyện biểu cảm "vụng về" trước gương chiếu hậu của xe. Anh không biết rằng, cuộc gặp gỡ với "thánh tán gái" này chính là bước ngoặt biến anh từ một kẻ độc tài trở thành một "đứa trẻ to xác" khiến Thẩm Nhược Hy không thể dứt ra được.
Sáng hôm sau, Thẩm Nhược Hy nhận được một tin nhắn từ số điện thoại mà cô vừa mới bỏ chặn (vì nghĩ rằng anh sẽ nhắn tin xin lỗi về vụ 2kg).
Nội dung tin nhắn: "Nhược Hy, 'Bốn Chấm Không' đang có dấu hiệu trầm cảm nhẹ sau khi ăn phải 0,5 gram bông hoa giả. Tôi đã tra cứu nhưng không có quy trình xử lý. Giúp tôi với...?"
Nhược Hy nhìn tin nhắn, rồi lại nhìn dấu ba chấm và dấu hỏi chấm vụng về ở cuối câu. Cô sững sờ: “Cái gì? Anh ta biết dùng dấu hỏi chấm lửng lơ từ bao giờ thế? Với lại... 'Bốn Chấm Không' là con quái nào?”
Dù tự nhủ sẽ không quan tâm, nhưng sự tò mò và lòng trắc ẩn với cái tên "Bốn Chấm Không" (mà cô đoán là một sinh vật tội nghiệp nào đó) đã khiến đôi chân của Nhược Hy phản bội lại lý trí.