Bước sang giai đoạn 2 của lộ trình chinh phục, Phó Kính Thần tràn đầy tự tin. Anh đã vượt qua bài kiểm tra trà sữa và bắt đầu tin rằng mình có tố chất của một "bậc thầy tình ái". Tuy nhiên, quân sư Louis Nguyễn lại dội thêm một gáo nước lạnh:
“Ngọt ngào thế là đủ rồi! Giờ phải tăng tính kích thích. Phụ nữ cần những khoảnh khắc ‘tiếp xúc da thịt’ vô tình để tạo ra xung điện sinh học. Hãy thực hiện chiến dịch: Va chạm ngẫu nhiên.”
Louis đưa cho anh một tập sơ đồ về các tư thế va chạm: va vai ở hành lang, chạm tay khi cùng cầm một món đồ, hoặc kinh điển nhất là “đỡ lấy eo khi nàng trượt ngã”.
Phó Kính Thần nhìn vào sơ đồ, trí não của một kỹ sư công nghệ bắt đầu tính toán lực quán tính, góc tiếp xúc và gia tốc rơi. Với anh, đây không phải là lãng mạn, đây là một bài toán vật lý học ứng dụng.
Sáng thứ Hai, tại sảnh tòa nhà nơi quán cafe của Nhược Hy tọa lạc.
Phó Kính Thần đã đứng đợi ở góc khuất của thang cuốn đúng 15 phút. Theo dữ liệu lịch trình, Nhược Hy sẽ bước xuống từ tầng 2 với hai khay hạt cafe khô lúc 9 giờ 05 phút.
“Mục tiêu xuất hiện.” – Kính Thần lầm bầm, anh chỉnh lại cổ áo, chuẩn bị tư thế.
Anh tính toán: Nhược Hy nặng khoảng 48kg, di chuyển với vận tốc 1.2 m/s. Để tạo ra một cú va chạm "vừa đủ lãng mạn", anh cần bước ra với vận tốc 0.8 m/s và tạo ra một lực đẩy nhẹ khoảng 5 Newton vào vai trái của cô.
9:05:10... 3... 2... 1... ACTION!
Phó Kính Thần sải bước dài ra khỏi góc tường. Nhưng trớ trêu thay, sàn nhà vừa mới được lau và vẫn còn hơi ẩm. Đôi giày Tây bóng lộn của anh mất ma sát đúng lúc anh định "va chạm nhẹ nhàng".
Thay vì một cú chạm vai tinh tế, Phó Kính Thần lao thẳng về phía Nhược Hy như một con bò tót mất phanh.
“Bầm!”
Một tiếng động khô khốc vang lên. Thay vì va vai, lồng ngực rắn chắc như bàn thạch của Phó Kính Thần đâm sầm vào bả vai nhỏ bé của Nhược Hy. Lực tông mạnh đến mức Nhược Hy bay ngược ra sau, hai khay hạt cafe tung tóe lên không trung như những cơn mưa đen kịt.
“A!” – Nhược Hy hét lên một tiếng đau đớn, cả người ngã ngửa về phía sau.
Theo bản năng, Phó Kính Thần vươn tay ra để thực hiện chiêu “đỡ eo cứu mỹ nhân” của Louis. Nhưng vì đôi giày vẫn đang trượt trên sàn, thay vì đỡ nhẹ nhàng, anh lại nắm chặt lấy cánh tay cô rồi... kéo mạnh một cái để lấy đà cho chính mình khỏi ngã.
Kết quả là Nhược Hy không ngã xuống sàn, mà bị anh kéo bay vào lòng mình với một lực mạnh đến mức hai người đập đầu vào nhau cái cốp.
“Uống…!” – Nhược Hy rên rỉ, gương mặt áp sát vào lồng ngực cứng ngắc của anh, trong khi vai trái của cô đau điếng như vừa bị một chiếc xe tải tải nhẹ cán qua.
Phó Kính Thần đứng vững lại được, vòng tay siết chặt lấy cô theo đúng giáo trình (dù lực siết hơi giống đang kẹp cổ tội phạm). Anh nhìn xuống, cố gắng dùng tông giọng trầm ấm đã tập luyện:
“Nhược Hy, em có sao không? Đây là một sự trùng hợp mang tính xác suất thấp. Em... trông có vẻ hơi lệch trọng tâm.”
Nhược Hy nghiến răng, đẩy mạnh anh ra. Cô ôm lấy bả vai trái, gương mặt nhăn nhó vì đau.
“Phó… Kính… Thần! Anh tập gym để đi húc người à? Vai tôi... tôi cảm giác xương vai mình vừa bị anh đóng đinh lại rồi đây này!”
“Tôi đã tính toán lực va chạm là 5 Newton...” – Kính Thần lầm bầm đầy vẻ hối lỗi, đưa tay định chạm vào vai cô để kiểm tra.
“Đừng có chạm vào tôi!” – Nhược Hy lùi lại, nhìn đống hạt cafe vãi tung tóe trên sàn nhà bằng ánh mắt tuyệt vọng. “Anh có biết đây là loại hạt Typica thượng hạng tôi vừa mới rang xong không? Một khay này bằng nửa tháng lương của tôi đấy!”
Phó Kính Thần nhìn đống hỗn độn, rồi nhìn vẻ mặt đau đớn của cô. Trái tim anh bỗng thắt lại, một cảm giác tội lỗi thực sự dâng lên, lấn át cả những dòng code của Louis Nguyễn. Anh chợt nhận ra mình lại vừa làm một điều cực kỳ ngu xuẩn nhân danh "bí kíp".
Anh bước tới, không dùng chiêu trò, không dùng lý thuyết. Anh quỳ hẳn xuống sàn nhà dơ bẩn, bằng đôi tay quý tộc chưa bao giờ chạm vào bụi trần, anh bắt đầu nhặt từng hạt cafe đen nhánh.
“Tôi xin lỗi. Tôi sẽ đền lại cho quán gấp mười lần số cafe này.” – Anh nói, giọng không còn trầm ấm giả tạo mà có chút khàn đi vì hối hận. “Và em... đi theo tôi đến bệnh viện ngay. Vai em bắt đầu sưng lên rồi.”
Nhược Hy đứng nhìn vị tổng tài cao ngạo đang quỳ dưới sàn nhặt hạt cafe cho mình, cơn giận bỗng chốc dịu đi một nửa. Cô thấy bả vai trái thực sự rất đau, chắc chắn là đã bị bầm tím nghiêm trọng.
“Anh đúng là đồ... phá hoại lãng mạn.” – Cô thở dài, ngồi thụp xuống cạnh anh. “Lần sau nếu muốn ‘va’ vào tôi, làm ơn hãy báo trước để tôi mặc áo giáp, được không?”
Phó Kính Thần ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lúc này không có tần số 0.5 Hertz nào cả, chỉ có sự lo lắng thuần túy.
“Nhược Hy, giáo trình của Louis nói rằng va chạm sẽ tạo ra sự rung động.” – Anh thật thà thú nhận khi đang giúp cô đứng dậy.
“Đúng là rung động thật.” – Nhược Hy vừa đi vừa xuýt xoa. “Rung đến mức suýt gãy cả xương vai thế này thì ai mà chịu nổi!”
Chiến dịch “Va chạm ngẫu nhiên” kết thúc với kết quả: Một chuyến đi chụp X-quang, một bả vai tím ngắt của nữ chính và một Phó tổng tài bị bác sĩ mắng cho một trận vì “làm gì mà để bạn gái chấn thương phần mềm nặng thế này”.
Nhưng lạ thay, khi ngồi trên băng ghế chờ ở bệnh viện, Nhược Hy lại để đầu mình tựa nhẹ vào vai phải (bên không đau) của Kính Thần. Cô nhận ra rằng, dù anh có vụng về đến mức nguy hiểm, thì ít nhất anh cũng là người đầu tiên lo lắng đến mức chạy đôn chạy đáo đi mua đá chườm cho cô.
Phó Kính Thần ngồi im như tượng, không dám nhúc nhích, chỉ khẽ điều chỉnh hơi thở của mình sao cho thật êm. Anh thầm nghĩ: “Bài học 11: Va chạm vật lý cần được kiểm soát lực. Tuy nhiên, vết bầm tím đôi khi lại là chất xúc tác hiệu quả hơn một lời tỏ tình.”