Sau sự cố "húc người" ở chương trước, Phó Kính Thần mất ngủ cả đêm. Nhìn vết bầm trên vai Nhược Hy qua tấm ảnh cô gửi (để bắt đền anh túi đá chườm), anh cảm thấy mình cần phải làm gì đó thật rầm rộ để tạ lỗi.
Anh lập tức triệu tập quân sư Louis Nguyễn vào lúc 2 giờ sáng. Louis, trong tình trạng mắt nhắm mắt mở, chỉ phán một câu xanh rờn: “Phụ nữ luôn tha thứ cho mọi lỗi lầm nếu được vây quanh bởi sự lãng mạn xa xỉ. Hãy tặng hoa! Không phải một bông, mà là một rừng hoa. Hãy làm cho cô ấy ngộp thở trong sự giàu có của ông!”
Phó Kính Thần gật đầu tâm đắc. Anh mở máy tính, bắt đầu lập lệnh mua sắm. Với anh, việc mua hoa cũng giống như nhập khẩu linh kiện: phải có số lượng lớn để tối ưu hóa tác động và phải có chứng từ rõ ràng.
10 giờ sáng, tại quán cafe "The Blue Corner".
Thẩm Nhược Hy đang loay hoay pha chế với bả vai vẫn còn dán miếng cao giảm đau thì bỗng nhiên, một đoàn xe tải đông lạnh loại nhỏ dừng trước cửa quán. Từng người đàn ông mặc đồng phục chuyên nghiệp bước xuống, trên tay là những lẵng hoa hồng đỏ rực, cao lớn như những bức tường.
“Một lẵng, hai lẵng… chín mươi chín lẵng!”
Cả quán cafe nhỏ bé nhanh chóng bị lấp đầy bởi sắc đỏ và hương thơm nồng nặc. Khách hàng bắt đầu xì xào, có người còn tưởng đây là lễ khai trương lại của quán. Nhược Hy đứng chết trân sau quầy bar. 999 đóa hồng được kết thành những hình thù cầu kỳ, lấn chiếm hết lối đi, khiến cô cảm thấy mình không phải là công chúa, mà là một tù nhân trong lâu đài hoa hồng.
Đúng lúc đó, một nhân viên giao hàng tiến lại gần, đưa cho cô một chiếc phong bì da cao cấp: “Thưa cô Thẩm, đây là thiệp và… tài liệu đính kèm từ Phó tổng ạ.”
Nhược Hy hồi hộp mở ra. Cô mong chờ một lời xin lỗi viết tay lãng mạn, hoặc ít nhất là một câu: “Mong em sớm bình phục”. Nhưng không, thứ đập vào mắt cô đầu tiên là một tờ giấy A4 in sặc mùi văn phòng với tiêu đề:
[PHỤ LỤC CHI PHÍ VÀ CHỈ SỐ TÁC ĐỘNG – DỰ ÁN TẠ LỖI]
Cô lướt mắt đọc, suýt nữa thì ngất xỉu:
Số lượng: 999 đóa hồng Ecuador loại A+ (Độ tươi 98%).
Đơn giá: 150.000 VNĐ/bông.
Tổng giá trị: 149.850.000 VNĐ.
Khấu hao dự kiến: Hoa sẽ héo sau 120 giờ nếu không tưới nước thường xuyên.
Mục đích: Giảm chỉ số giận dữ của đối tượng xuống dưới mức 5%.
Và ở trang cuối cùng, kinh khủng hơn cả, là một tờ HÓA ĐƠN THANH TOÁN (VAT 10%) đỏ chót đã được đóng dấu "ĐÃ THANH TOÁN" của tập đoàn Phó Thị. Kèm theo đó là một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ nắn nót của Kính Thần: "Tôi gửi kèm hóa đơn để em biết giá trị thực của lời xin lỗi này. Đừng vứt đi, vì đây là tài sản cố định của em trong vòng 5 ngày tới."
“Phó… Kính… Thần!”
Nhược Hy rít lên, tay run rẩy cầm tờ hóa đơn. Cô lập tức bấm số gọi cho anh.
Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức, giọng nói trầm thấp đầy vẻ tự tin: “Nhược Hy? Em nhận được hoa chưa? Theo tính toán của tôi, hương thơm nồng độ cao của hoa hồng sẽ kích thích vùng dưới đồi trong não, giúp giảm đau vai nhanh hơn 10%.”
“Anh bị dở hơi à?” Nhược Hy hét vào điện thoại. “Tại sao anh lại gửi cả hóa đơn cho tôi? Anh muốn tôi biết anh giàu hay muốn tôi tính thuế thu nhập cá nhân cho đống hoa này?”
Phó Kính Thần khựng lại, giọng điệu có chút bối rối: “Louis nói tặng quà phải cho thấy tâm huyết. Tôi nghĩ việc liệt kê rõ nguồn gốc, đơn giá và chỉ số chất lượng là thể hiện sự minh bạch và tôn trọng em. Tôi không muốn em nghĩ tôi mua hoa vỉa hè.”
“Anh tặng hoa hay anh đi đấu thầu dự án vậy hả?” Nhược Hy dở khóc dở cười nhìn khách hàng đang phải lách qua đống hoa để đi vệ sinh. “Quán cafe của tôi nhỏ như cái lỗ mũi, anh tống 1000 bông hoa vào đây làm khách chạy mất dép hết rồi! Mau mang người đến dọn ngay, nếu không tôi sẽ đem đống hoa này ra chợ bán sỉ đấy!”
“Khoan đã!” Phó Kính Thần vội vàng ngăn cản. “Em không cảm thấy lãng mạn chút nào sao? Chỉ số nhịp tim của em lúc này là bao nhiêu?”
“Nhịp tim của tôi đang ở mức... muốn đấm người!” Nhược Hy cúp máy cái rầm.
Mười lăm phút sau, Phó Kính Thần đích thân xuất hiện với gương mặt thất thần. Anh nhìn đống hoa, rồi nhìn Nhược Hy đang đứng chống nạnh. Anh chợt nhận ra mình lại vừa dùng tư duy của một giám đốc mua hàng để đi yêu đương.
Anh bước tới, lặng lẽ cầm lấy tờ hóa đơn từ tay cô, vò nát nó rồi ném vào thùng rác.
“Tôi sai rồi.” Anh cúi đầu, giọng nói trở nên nhỏ xíu, như một cậu học sinh bị bắt lỗi. “Tôi chỉ nghĩ là... em xứng đáng với những thứ đắt nhất, và tôi muốn em biết tôi đã đầu tư nghiêm túc vào việc xin lỗi em.”
Nhìn vẻ mặt hối lỗi pha chút ngây ngô của vị tổng tài nghìn tỷ, Nhược Hy bỗng thấy cơn giận tan biến. Cô thở dài, rút một bông hồng đẹp nhất ra, cài vào túi áo sơ mi của anh.
“Phó tổng, tình yêu không phải là tài sản cố định, và lời xin lỗi không cần hóa đơn đỏ. Lần sau nếu muốn tặng hoa, chỉ cần một bông này thôi, nhưng hãy tự tay đưa cho tôi, được chứ?”
Phó Kính Thần nhìn bông hoa trên ngực mình, rồi nhìn nụ cười dịu dàng của Nhược Hy. Một dòng code mới toanh bỗng nhiên tự động chạy trong đầu anh: Tình yêu = Chân thành - (Vật chất x Logic).
“Tôi hiểu rồi.” Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để khiến Nhược Hy sững sờ. “Vậy... em có muốn đi ăn trưa cùng tôi không? Tôi hứa sẽ không mang theo thực đơn có ghi sẵn calo.”
“Để xem biểu hiện của anh đã!” Nhược Hy cười tinh nghịch, đẩy anh ra ngoài để bắt đầu "dọn dẹp chiến trường" hoa hồng.
Đêm đó, Phó Kính Thần ghi vào sổ tay: “Bài học 12: Hóa đơn là kẻ thù của sự lãng mạn. Phụ nữ thích giá trị tinh thần hơn giá trị VAT.”