Thất bại liên tiếp từ vụ "húc người" đến "hóa đơn hoa hồng" khiến Phó Kính Thần bắt đầu nghi ngờ năng lực sư phạm của Louis Nguyễn. Tuy nhiên, gã quân sư này vẫn rất tự tin:
“Kính Thần, ông đã có sự chân thành, nhưng ông thiếu sự ngưỡng mộ. Phụ nữ cần cảm giác được bảo vệ. Ông phải cho cô ấy thấy ông mạnh mẽ như một vị thần khi cô ấy gặp nguy hiểm. Chúng ta sẽ thực hiện kịch bản kinh điển: Anh hùng cứu mỹ nhân.”
Louis đã thuê ba diễn viên quần chúng chuyên đóng vai giang hồ, dặn dò họ chặn đường Nhược Hy khi cô đi làm về qua đoạn đường vắng. Nhiệm vụ của Kính Thần là xuất hiện đúng lúc, dùng võ thuật (mà anh đã học từ nhỏ) để hạ gục đối thủ và che chở cho nàng.
“Nhớ nhé!” Louis dặn. “Lúc đánh xong, đừng có nói về lực quán tính hay độ bền của xương. Hãy ôm cô ấy và hỏi: ‘Em có sợ không? Có anh ở đây rồi’.”
8 giờ tối, tại đoạn đường tắt dẫn về chung cư của Nhược Hy.
Nhược Hy đang thong thả bước đi, bỗng nhiên có ba gã đàn ông xăm trổ đầy mình, tóc tai bù xù bước ra chặn lối. Một gã cầm cây gậy nhựa (được sơn màu gỗ cho giống thật) đập mạnh xuống đất, giọng khàn khàn như bị viêm họng:
“Này cô em xinh đẹp, đi đâu mà vội thế? Cho bọn anh xin ít… tình cảm nào!”
Nhược Hy khựng lại. Cô nhìn ba gã đàn ông, rồi nhìn bộ dạng diễn xuất có phần… hơi lố của họ. Một gã còn mải mê nhìn vào chiếc gương nhỏ để chỉnh lại bộ râu giả đang bị xệ.
“Các anh… đang đóng phim à?” Nhược Hy nhướng mày hỏi.
Đúng lúc đó, từ bóng tối, Phó Kính Thần bước ra. Theo kịch bản, anh phải mặc áo khoác da, bước đi chậm rãi và đầy sát khí. Nhưng vì tính cuồng sạch sẽ, anh vẫn kịp đeo một đôi găng tay y tế màu trắng để tránh chạm vào “bọn côn đồ”.
“Dừng lại!” Kính Thần hô to.
Nhưng thay vì lao vào chiến đấu, anh đứng cách đó 3 mét, nhìn vào tờ giấy nhỏ cầm sẵn trong lòng bàn tay (lời thoại Louis viết):
“Các người là những thành phần bất hảo gây mất trật tự an ninh. Dựa trên điều 134 Bộ luật Hình sự về tội cố ý gây thương tích… à không, Louis bảo phải nói câu khác.”
Anh hắng giọng, cố gắng làm mặt ngầu: “Buông cô ấy ra, nếu không tôi sẽ khiến các người biến mất khỏi bản đồ kinh tế của thành phố này!”
Ba gã côn đồ "giả" liếc nhau, rồi gã cầm đầu lao tới. Theo tập luyện, gã sẽ đấm hụt để Kính Thần khóa tay. Nhưng Phó Kính Thần, với bản năng của một người học võ thuật thực chiến, thấy nắm đấm bay tới liền phản xạ cực nhanh. Anh né sang bên, tung một cú đá xoáy đầy uy lực vào bụng gã kia.
Bộp!
“Á!” Gã diễn viên quần chúng bay xa 2 mét, ôm bụng rên rỉ: “Mẹ ơi… trong kịch bản đâu có nói là đá thật thế này!”
Hai gã còn lại hoảng sợ, định bỏ chạy nhưng Kính Thần đã nhập tâm vào vai diễn. Anh lao tới, túm cổ áo một gã, định nhấc bổng lên thì bỗng khựng lại. Anh thấy nhãn mác trên cổ áo gã này đề: “Trang phục thuê – Công ty Điện ảnh Louis”.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng đến kỳ lạ.
Nhược Hy bước tới, khoanh tay trước ngực, nhìn Phó Kính Thần đang đứng bất động với đôi găng tay y tế trắng tinh. Cô nhặt một cái "mã tấu" nhựa rơi dưới đất lên, gõ nhẹ vào vai anh:
“Phó tổng, 'anh hùng' của tôi ơi, anh có thể giải thích tại sao tên côn đồ này lại dùng nước hoa của hãng mà Louis hay dùng không?”
Phó Kính Thần buông cổ áo gã kia ra, mặt bỗng chốc đỏ lựng. Anh liếc nhìn sang bụi cây phía xa, nơi Louis đang nấp và điên cuồng ra hiệu: “Ôm đi! Ôm cô ấy đi!”
Kính Thần hít một hơi sâu, tiến lại gần Nhược Hy. Anh dang rộng vòng tay, nhưng vì quá cứng nhắc, trông anh giống như một con robot đang chuẩn bị thực hiện lệnh "Cấu kéo".
“Em… em có sợ không?” Anh hỏi, giọng khô khốc như đọc bản tin thời tiết. “Có anh ở đây rồi. Theo tính toán, vùng này hiện tại đã an toàn 100%.”
Nhược Hy không nhịn được nữa, cô phá lên cười sặc sụa. Cô nhìn vị tổng tài đang cố gắng diễn vai anh hùng nhưng lại lộ ra vẻ ngây ngô đến tội nghiệp.
“Kính Thần à Kính Thần, anh định cứu tôi hay định diễn hài cho tôi xem vậy? Nhìn kìa, 'kẻ thù' của anh đang bò dậy đòi tiền thuốc men kìa!”
Phó Kính Thần nhìn gã diễn viên đang ôm bụng khóc lóc, rồi nhìn Nhược Hy đang cười đến chảy nước mắt. Anh bỗng thấy mình thật ngốc. Mọi bí kíp, mọi kịch bản dàn dựng đều trở nên nực cười trước sự thông minh của cô.
Anh tháo đôi găng tay y tế, vứt vào thùng rác ven đường, rồi thở dài:
“Tôi thực sự muốn bảo vệ em, nhưng có vẻ tôi lại làm hỏng chuyện rồi.”
Nhược Hy ngừng cười, cô nhìn vào đôi mắt chứa đựng sự thất vọng về bản thân của anh. Cô tiến tới, không đợi anh thực hiện "va chạm ngẫu nhiên", mà chủ động khoác tay anh.
“Lần sau nếu muốn diễn anh hùng, hãy nhớ đừng đeo găng tay y tế, trông nó giống bác sĩ chuẩn bị mổ hơn đấy. Đi thôi, ‘anh hùng’ giả mạo, tôi mời anh đi ăn hủ tiếu gõ để bù đắp cho công sức diễn xuất của anh chiều nay.”
Phó Kính Thần ngẩn người, cảm nhận hơi ấm từ cánh tay cô. Anh nhìn sang bụi cây, thấy Louis đang giơ ngón tay cái chúc mừng.
Hóa ra, đôi khi sự thất bại của một kịch bản giả tạo lại mở ra một sự khởi đầu thật lòng. Anh ghi vào sổ tay: “Bài học 13: Đừng diễn kịch trước mặt phụ nữ thông minh. Sự vụng về thật thà có giá trị hơn một màn cứu mỹ nhân giả tạo.”