MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBậc thầy tình áiChương 14: KHI MỸ NHÂN CỨU NGƯỢC LẠI ANH HÙNG VÌ ANH DIỄN QUÁ LỐ

Bậc thầy tình ái

Chương 14: KHI MỸ NHÂN CỨU NGƯỢC LẠI ANH HÙNG VÌ ANH DIỄN QUÁ LỐ

1,054 từ · ~6 phút đọc

Kế hoạch "Anh hùng cứu mỹ nhân" của Louis Nguyễn đã tan tành mây khói theo đúng nghĩa đen, nhưng Phó Kính Thần lại nhận được một đặc ân: Một buổi tối đi ăn hủ tiếu gõ cùng Thẩm Nhược Hy.

Đối với một người mà thực đơn hàng ngày được tính toán tỉ mỉ bởi đầu bếp riêng và chuyên gia dinh dưỡng, quán hủ tiếu vỉa hè với những chiếc ghế nhựa thấp lè tè là một "vùng đất dữ". Nhưng vì muốn chứng tỏ mình đã "con người hơn", Kính Thần dũng cảm ngồi xuống, đôi chân dài miên man của anh gập lại một cách khổ sở dưới cái bàn gỗ cáu bẩn.

"Nè, ăn đi! Đừng có nhìn nó như nhìn vật thể lạ ngoài hành tinh nữa." Nhược Hy đẩy bát hủ tiếu bốc khói nghi ngút về phía anh. "Ngon lắm đó, bí quyết nằm ở nồi nước dùng 'ngàn năm' của ông chủ."

Phó Kính Thần nhìn chằm chằm vào bát hủ tiếu. Trong đầu anh hiện lên một loạt cảnh báo về vệ sinh an toàn thực phẩm. Tuy nhiên, nhìn ánh mắt mong chờ của Nhược Hy, anh hít một hơi sâu, cầm đôi đũa tre dùng một lần và bắt đầu thực hiện bài học số 14 của Louis: "Hãy thử những điều cô ấy thích, dù nó có vẻ điên rồ, để cho thấy ông sẵn sàng bước vào thế giới của nàng."

Và anh đã bước vào một cách quá đà.

Để chứng minh mình không hề "tiểu thư", Kính Thần gắp một miếng gan heo, chấm thật đẫm vào bát tương ớt đỏ rực mà ông chủ quán quảng cáo là "ớt hiểm nguyên chất". Anh ăn một mạch, thậm chí còn húp thêm một ngụm nước lèo đầy hành mỡ.

"Anh... anh ăn được cay không đấy?" Nhược Hy lo lắng hỏi.

"Không vấn đề. Chỉ số chịu đựng của tôi rất..."

Chưa kịp nói hết câu, mặt Phó Kính Thần bỗng chuyển từ trắng sang đỏ, rồi từ đỏ sang tím tái. Một luồng nhiệt nóng bỏng chạy dọc từ lưỡi xuống thực quản. Cổ họng anh như bị đốt cháy bởi một nghìn ngọn nến. Tệ hơn nữa, cơ thể vốn cực kỳ nhạy cảm của anh bắt đầu phản ứng với lượng bột ngọt và gia vị lạ.

Mắt Phó Kính Thần đỏ hoe, nước mắt chảy dài, mồ hôi vã ra như tắm. Anh bắt đầu ho sặc sụa, tay chân run rẩy định đứng dậy nhưng lại làm đổ cả bát nước mắm bên cạnh lên chiếc quần tây đắt tiền.

"Kính Thần! Anh sao vậy?" Nhược Hy hốt hoảng đứng bật dậy, đỡ lấy anh.

"Tôi... tôi thấy... nhịp tim... tăng vọt... oxy... thiếu..." Anh lắp bắp, cả người lả đi, đầu tựa vào vai cô. Lần này không phải là "va chạm ngẫu nhiên", mà là một vụ "sập nguồn" thực sự.

Nhược Hy nhận ra anh bị dị ứng thực phẩm cấp tính kèm theo sốc cay. Cô nhanh chóng thanh toán tiền, bắt một chiếc taxi và dìu anh vào trong. Thay vì đưa về biệt thự xa xôi, cô quyết định đưa anh về căn hộ nhỏ của mình để sơ cứu kịp thời.

Một tiếng sau, tại căn hộ của Nhược Hy.

Phó Kính Thần nằm trên chiếc sofa bọc vải hoa của cô, trên trán đắp một chiếc khăn lạnh. Nhược Hy vừa ép anh uống nước chanh mật ong, vừa cẩn thận dùng khăn ấm lau đi lớp tương ớt bám trên khóe môi anh.

Nhìn vị tổng tài quyền lực lúc này trông thật yếu ớt. Bộ vest đã bị cởi bỏ, chỉ còn chiếc sơ mi nhăn nhúm mở rộng cổ. Gương mặt anh vẫn còn hơi đỏ, nhưng nhịp thở đã ổn định hơn.

"Tôi... tôi xin lỗi." Kính Thần khẽ mở mắt, giọng nói khàn đặc. "Lại làm hỏng buổi tối của em rồi."

"Anh đúng là đồ ngốc!" Nhược Hy vừa mắng vừa nhẹ nhàng vuốt tóc anh. "Không ăn được thì đừng có cố. Diễn vai 'người bình thường' khó lắm à?"

Kính Thần nhìn trần nhà, khẽ mỉm cười cay đắng: "Tôi chỉ muốn em thấy tôi không phải là một robot chỉ biết uống nước khoáng đóng chai. Tôi muốn... giống em hơn một chút."

Nhược Hy khựng lại. Cô nhìn vào đôi mắt chứa đựng sự chân thành đến tội nghiệp của anh. Hóa ra, đằng sau những màn dàn cảnh lố bịch của Louis, đằng sau những con số logic khô khan, là một người đàn ông đang cố gắng đến kiệt sức chỉ để được cô chấp nhận.

"Kính Thần nè," cô khẽ nói, tay vẫn không ngừng vuốt nhẹ lên trán anh. "Anh không cần phải ăn hủ tiếu gõ nếu anh không thích. Anh cũng không cần phải diễn anh hùng. Cái tôi thích là một Phó Kính Thần biết thừa nhận mình không biết gì về trà sữa, hơn là một người cố tình tỏ ra sành sỏi."

Kính Thần xoay người lại, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đang đặt trên trán mình. Lần này, anh không dùng lực 5 Newton, cũng không tính toán góc độ. Anh chỉ đơn giản là giữ lấy nó, cảm nhận hơi ấm thực sự từ một con người bằng xương bằng thịt.

"Vậy... nếu tôi nói là tôi đang rất đau bụng, em có đuổi tôi về không?" Anh hỏi, giọng có chút nũng nịu mà chính anh cũng không nhận ra.

"Anh còn dám nói thế à?" Nhược Hy lườm anh, nhưng khóe môi lại mỉm cười. "Nằm yên đó đi, để tôi đi nấu cho anh ít cháo trắng. Đúng là 'anh hùng' chưa cứu được mỹ nhân đã để mỹ nhân phải đi rửa ruột cho rồi."

Đêm đó, nằm trên chiếc sofa chật hẹp, ngửi thấy mùi hương oải hương dìu dịu từ gối của Nhược Hy và tiếng lách cách của cô trong bếp, Phó Kính Thần cảm thấy một sự bình yên mà những bản báo cáo tài chính nghìn tỷ chưa bao giờ mang lại được.

Anh ghi vào sổ tay nội tâm: “Bài học 14: Đôi khi trở nên yếu đuối lại là cách tấn công mạnh mẽ nhất. Mỹ nhân không cần anh hùng cứu, mỹ nhân cần một người đàn ông biết để cô ấy... chăm sóc.”