Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa căn hộ nhỏ của Nhược Hy, chiếu thẳng vào gương mặt "đại diện cho mọi tiêu chuẩn cái đẹp" đang ngủ say trên sofa. Phó Kính Thần khẽ cựa mình. Cơn dị ứng đã qua, nhưng cảm giác ê ẩm vì nằm ghế chật và sự ấm áp của chiếc chăn mỏng có mùi hương của Nhược Hy vẫn khiến anh chưa muốn mở mắt.
Nhược Hy bước ra từ phòng tắm, thấy vị tổng tài vẫn đang say giấc, cô định bụng sẽ treo lại chiếc áo vest của anh vào tủ. Thế nhưng, khi vừa nhấc chiếc áo lên, cô cảm thấy túi trong của nó nặng bất thường. Một cuốn sổ bìa da màu vàng kim rớt ra, trên đó in dòng chữ dập nổi: "GOLD STANDARD – GIÁO TRÌNH TÁN ĐỔ MỌI CON TIM TRONG 30 NGÀY".
Nhược Hy sững người. Cô ngồi thụp xuống sàn, bắt đầu lật từng trang. Càng đọc, đôi mắt cô càng mở to, chân mày giật liên hồi.
Trang 5: Chiến dịch va chạm ngẫu nhiên - Lực tác động lý tưởng 5 Newton. Trang 12: Nghệ thuật thả thính bằng ánh mắt - Tần số chớp mắt 0.5 Hertz. Trang 20: Anh hùng cứu mỹ nhân - Yêu cầu: Đừng đeo găng tay y tế (ghi chú tay của Kính Thần).
"Phó... Kính... Thần!" – Nhược Hy nghiến răng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sát khí.
Kính Thần giật mình tỉnh giấc. Theo phản xạ của một người thường xuyên đối mặt với các cuộc khủng hoảng tài chính, anh bật dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi dù nó đang nhăn nhúm.
"Nhược Hy? Em tỉnh rồi sao? Theo nhịp sinh học, tôi định sẽ thức dậy trước em 15 phút để..."
"Để thực hiện bước tiếp theo trong cái 'Giáo trình vàng' này à?" – Nhược Hy giơ cuốn sổ lên trước mặt anh, gương mặt cô là sự kết hợp giữa buồn cười và phẫn nộ.
Phó Kính Thần đứng hình. Toàn bộ hệ thống vi xử lý trong đầu anh báo lỗi "CRITICAL ERROR". Anh chưa bao giờ cảm thấy mất kiểm soát như lúc này, thậm chí còn tệ hơn cả khi nếm phải bát hủ tiếu gõ cay xé lưỡi.
"Cái đó... đó là tài liệu nghiên cứu thị trường tâm lý." – Anh lắp bắp, đưa tay định lấy lại cuốn sổ.
"Nghiên cứu thị trường?" Nhược Hy đứng bật dậy, né tránh tay anh. "Vậy trang này thì sao? 'Dữ liệu đối tượng Thẩm Nhược Hy: Ưa mềm mỏng, thích mèo, dễ mủi lòng trước sự vụng về'. Anh coi tôi là dự án khởi nghiệp để anh 'hack' vào à?"
Phó Kính Thần cúi đầu, bàn tay siết chặt lại. Anh biết mình không thể dùng logic để bào chữa được nữa. Khi sự thật trần trụi bị phơi bày, vị tổng tài quyền năng bỗng trông nhỏ bé và tội nghiệp một cách lạ thường.
"Tôi xin lỗi." – Anh nói, giọng khàn đi. "Tôi không biết cách nào khác. Louis nói rằng nếu tôi cứ là chính mình, em sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay lại. Tôi chỉ muốn... rút ngắn khoảng cách giữa chúng ta nhanh nhất có thể."
Nhược Hy nhìn anh, cơn giận bỗng chốc tan biến khi thấy đôi tai anh đỏ bừng lên vì xấu hổ. Cô thở dài, ném cuốn sổ lên bàn:
"Phó Kính Thần, anh có biết vì sao tôi thấy anh 'sai sai' không? Không phải vì những hành động ngớ ngẩn đó. Mà vì anh đang cố đóng vai một người khác. Anh bỏ ra 1 tỷ để học cách làm một anh hùng, trong khi cái tôi cần chỉ là một người sếp biết nói 'Cảm ơn em' khi tôi pha cafe đúng ý."
Kính Thần ngẩng lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô – lần này là một ánh mắt thật thà, không tần số, không kỹ thuật.
"Tôi thực sự đã nói 'Cảm ơn em' trong lòng rất nhiều lần." – Anh thú nhận. "Nhưng tôi sợ nếu nói ra, tôi sẽ mất đi cái uy quyền của một lãnh đạo. Tôi không biết rằng... nó lại quan trọng với em đến thế."
Nhược Hy tiến lại gần, cô đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi cho anh. Lần này, Kính Thần không nhúc nhích, anh đứng im để mặc cô chạm vào mình.
"Từ giờ, đốt cuốn sổ này đi." – Cô ra lệnh. "Nếu anh còn dùng một cái 'bí kíp' nào nữa, tôi sẽ block anh vĩnh viễn, kể cả trên LinkedIn."
"Tôi hiểu rồi." – Kính Thần gật đầu nghiêm túc. "Tôi sẽ hủy bỏ hợp đồng với Louis ngay lập tức. Nhưng Nhược Hy... chiều nay em có thể đi xem phim với tôi không? Đây là ý tưởng của chính tôi, không có trong giáo trình."
Nhược Hy mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ khiến Kính Thần cảm thấy nó còn giá trị hơn mọi bản hợp đồng nghìn tỷ.
"Phim gì? Nếu là phim tài liệu về lịch sử phát triển chip bán dẫn thì tôi không đi đâu nhé."
"Là phim hoạt hình về mèo." – Kính Thần nhanh nhảu đáp. "Tôi đã tra cứu, phim đó có chỉ số đánh giá 8.5 trên IMDB..."
"Lại nữa rồi!" Nhược Hy bật cười, đẩy anh ra phía cửa. "Mau về nhà tắm rửa đi, người anh toàn mùi hủ tiếu gõ kì dính vào áo tôi rồi kia kìa!"
Khi Phó Kính Thần bước ra khỏi căn hộ, anh thấy bầu trời hôm nay xanh một cách lạ lùng. Anh lấy điện thoại ra, nhắn tin vào nhóm chat: Kính Thần: "Louis, chấm dứt hợp đồng. Tôi đã tìm thấy giáo trình xịn hơn. Nó nằm ở trong ánh mắt của cô ấy."
Louis Nguyễn: "Trời đất! Máy làm lạnh biết nói lời sến súa rồi sao? Chúc mừng ông đã tốt nghiệp khóa học 'Người bình thường'!"
Phó Kính Thần mỉm cười, lần đầu tiên anh không quan tâm đến việc nụ cười đó có đạt chuẩn 15 độ hay không. Anh chỉ biết rằng, buổi hẹn hò thực sự đầu tiên đang chờ đón anh ở phía trước.