MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBậc thầy tình áiChương 8: BÀI HỌC ĐẦU TIÊN: NGHỆ THUẬT THẢ THÍNH BẰNG ÁNH MẮT (THỰC HÀNH HỎNG)

Bậc thầy tình ái

Chương 8: BÀI HỌC ĐẦU TIÊN: NGHỆ THUẬT THẢ THÍNH BẰNG ÁNH MẮT (THỰC HÀNH HỎNG)

1,028 từ · ~6 phút đọc

Siêu thị trung tâm vào giờ tan tầm là một "cơn ác mộng" đối với bất kỳ ai mắc hội chứng cuồng sạch sẽ. Phó Kính Thần đứng ở cửa vào, nhìn những chiếc xe đẩy hàng bằng ánh mắt như thể chúng là những cỗ máy chứa đầy mầm bệnh sinh học.

Anh vẫn chưa thay bộ vest, chỉ cởi bỏ cà vạt và xắn tay áo sơ mi. Đứng giữa dòng người đi chợ, anh trông như một vị thần bị lưu đày xuống nhân gian.

“Này, anh định đứng đó làm tượng đến bao giờ?” Nhược Hy vỗ vai anh, ném một chiếc giỏ nhựa vào tay anh. “Cầm lấy, hôm nay chúng ta sẽ nấu món sườn xào chua ngọt và canh cải.”

Phó Kính Thần hít một hơi sâu, nhớ lại bài học quan trọng nhất trong "Giáo trình Gold Standard" mà Louis đã nhấn mạnh tối qua: “Giao tiếp bằng mắt là chìa khóa mở cửa tâm hồn. Hãy nhìn cô ấy bằng ánh mắt thâm tình, chứa đựng sự khao khát nhưng vẫn phải giữ được vẻ cao quý.”

Anh quyết định thực hành ngay lập tức.

Nhược Hy đang cúi xuống chọn những dẻ sườn non tươi nhất. Khi cô ngẩng đầu lên định hỏi anh có thích ăn cay không, cô bỗng khựng lại. Phó Kính Thần đang đứng cách cô nửa mét, đôi mắt anh mở to, nhìn trừng trừng vào cô không chớp lấy một cái. Con ngươi đen sâu thẳm của anh dán chặt vào mặt cô, lông mày hơi nhướn lên, cơ mặt căng ra như thể đang cố gắng giải một bài toán siêu hóc búa.

“Anh… anh bị đau mắt à? Hay là bị kẹt kính áp tròng?” Nhược Hy lo lắng hỏi, lùi lại một bước.

Phó Kính Thần vẫn giữ nguyên tư thế, giọng nói trầm thấp một cách gượng ép: “Không. Tôi đang nhìn em bằng ánh mắt thâm tình theo tần số 0.5 Hertz. Louis nói rằng nếu nhìn thẳng vào đối phương quá 5 giây mà không chớp mắt, nồng độ Oxytocin trong máu sẽ tăng vọt.”

Nhược Hy đứng hình mất 3 giây, sau đó cô bật cười đến mức suýt đánh rơi miếng sườn: “Oxytocin cái gì chứ! Anh nhìn tôi giống như đang nhìn một nghi phạm chuẩn bị bị đưa đi thẩm vấn thì có! Ánh mắt thâm tình người ta phải mềm mỏng, có chút dịu dàng, chứ không phải như muốn… nuốt sống người ta thế kia đâu!”

Phó Kính Thần hơi lúng túng, anh lấy sổ tay nhỏ ra ghi chép: “Thực nghiệm bài 1: Ánh mắt thâm tình -> Đối phương cảm thấy bị thẩm vấn. Cần giảm cường độ tia nhìn xuống 30%.”

“Anh thôi ngay cái sổ tay đó đi!” Nhược Hy giật lấy cuốn sổ, nhét vào giỏ hàng. “Đi theo tôi, và làm ơn, hãy nhìn vào đống rau củ kia thay vì nhìn tôi như thế.”

Hành trình đi siêu thị tiếp tục với những pha "lỗi hệ thống" liên tiếp của vị tổng tài. Khi đi ngang qua quầy nước hoa quả, anh thấy một cặp đôi đang trêu đùa nhau. Chàng trai vò đầu cô gái một cách âu yếm.

Phó Kính Thần mắt sáng lên: “Đây rồi, bài học số 2: Va chạm vật lý nhẹ nhàng để tăng tính liên kết.”

Anh tiến lại gần Nhược Hy khi cô đang mải mê chọn cam. Anh đưa tay ra, nhưng thay vì vò đầu một cách nhẹ nhàng như phim ngôn tình, đôi bàn tay quen điều khiển những bản hợp đồng nghìn tỷ của anh lại hành động như một chiếc máy xúc.

Bộp!

Anh đặt cả lòng bàn tay lên đỉnh đầu Nhược Hy rồi… ấn xuống một cái thật mạnh theo quán tính.

“Phó… Kính… Thần!” Nhược Hy bị ấn đến mức cổ rụt lại, túi cam suýt nữa thì rơi vãi lung tung. “Anh định ám sát tôi ngay giữa siêu thị đấy à?”

“Tôi đang… vò đầu em.” Phó Kính Thần giải thích với gương mặt không thể nghiêm túc hơn. “Louis bảo hành động này thể hiện sự chiếm hữu lãng mạn.”

“Lãng mạn cái đầu anh ấy! Anh ấn như thế là muốn đóng đinh tôi xuống sàn nhà thì có!” Nhược Hy vừa chỉnh lại mái tóc bị rối tung, vừa lườm anh cháy mặt. “Tôi cảnh cáo anh, từ giờ đến lúc về nhà, cấm anh chạm vào người tôi và cấm anh dùng bất kỳ cái ‘bí kíp’ nào của gã Louis đó nữa!”

Phó Kính Thần đứng im tại chỗ, trông tội nghiệp như một đứa trẻ vừa bị mắng. Anh nhìn xuống bàn tay mình, lầm bầm: “Lực tác động hơi quá đà. Cần điều chỉnh mô-men xoắn của cánh tay.”

Buổi đi siêu thị kết thúc với một giỏ hàng đầy ắp và một Phó Kính Thần đầy thất bại. Tuy nhiên, khi ra đến quầy thanh toán, nhìn thấy Nhược Hy đang hì hục xách hai túi đồ nặng, Phó Kính Thần bỗng quên sạch mọi giáo trình. Anh không nhìn thâm tình, cũng không vò đầu lãng mạn.

Anh im lặng tiến đến, một tay xách cả hai túi đồ lớn một cách nhẹ nhàng, tay kia tự nhiên nắm lấy cổ tay Nhược Hy để kéo cô tránh khỏi dòng người đang xô đẩy ở cửa ra vào.

“Để tôi. Đồ nặng không hợp với chỉ số cơ bắp của em.”

Anh nói một câu rất "thẳng", nhưng lần này, Nhược Hy không mắng anh. Cô nhìn vào bàn tay anh đang nắm lấy cổ tay mình – một cái nắm rất chắc chắn, ấm áp và không hề có sự diễn kịch.

Hóa ra, khi Phó Kính Thần ngừng "diễn" theo sách vở, anh lại quyến rũ một cách kỳ lạ.

Nhược Hy cúi đầu, để mặc anh dẫn đi, tim cô bỗng đập nhanh hơn bình thường một chút. Cô thầm nghĩ: “Cái đồ robot này… thỉnh thoảng cũng biết ga-lăng đấy chứ.”

Còn Phó Kính Thần, lúc này anh đang mải suy nghĩ: “Tại sao mình không áp dụng bài học nào mà nhịp tim của cô ấy lại tăng lên nhỉ? Chẳng lẽ siêu thị này thiếu oxy?”