MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBậc thầy tình áiChương 9: ĐỘT KÍCH QUÁN CAFE NƠI CÔ LÀM VIỆC

Bậc thầy tình ái

Chương 9: ĐỘT KÍCH QUÁN CAFE NƠI CÔ LÀM VIỆC

1,159 từ · ~6 phút đọc

Sau buổi tối "sườn xào chua ngọt" đầy sóng gió nhưng cũng không kém phần kỳ lạ tại biệt thự, Thẩm Nhược Hy quyết định phải giữ khoảng cách với Phó Kính Thần. Cô hiểu rằng nếu cứ tiếp tục để anh "thử nghiệm" các bí kíp tán gái lỗi thời đó, tim cô sớm muộn gì cũng sẽ nổ tung vì vừa tức vừa... rung động.

Nhược Hy tìm được một công việc bán thời gian tại "The Blue Corner" – một quán cafe nhỏ yên tĩnh với phong cách cổ điển để giết thời gian trong những ngày chờ hết hạn hợp đồng chính thức. Cô thích mùi hạt cafe rang xay và sự bận rộn nhẹ nhàng ở đây.

Thế nhưng, sự bình yên đó chỉ kéo dài đúng 4 tiếng đồng hồ.

Vào lúc 2 giờ chiều, một chiếc xe đen bóng loáng đỗ xịch trước cửa quán. Phó Kính Thần bước xuống, diện bộ vest màu xám tro, khí chất át cả ánh nắng mùa hè. Theo sau anh là bốn vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm, trông như thể sắp đi bắt giữ một tên trùm tội phạm quốc tế chứ không phải đi uống cafe.

Phó Kính Thần bước vào quán, đôi mắt sắc lẹm quét qua một lượt. Nhược Hy đang đứng sau quầy bar, suýt chút nữa thì làm rơi chiếc ly sứ khi thấy "vị khách không mời" này.

"Phó tổng? Anh... anh làm gì ở đây?"

Phó Kính Thần không trả lời ngay. Anh ra hiệu cho vệ sĩ. Một người bước tới cửa, treo tấm biển: "QUÁN ĐANG TỔ CHỨC SỰ KIỆN RIÊNG TƯ - NGỪNG PHỤC VỤ". Những vị khách đang ngồi trong quán bỗng nhiên nhận được mỗi người một chiếc thẻ quà tặng của tập đoàn Phó Thị kèm theo lời xin lỗi lịch sự (nhưng không thể từ chối) để mời họ rời đi.

Trong vòng 5 phút, quán cafe chỉ còn lại Nhược Hy và Phó Kính Thần.

"Anh điên rồi sao? Anh làm thế này thì chủ quán sẽ đuổi việc tôi mất!" Nhược Hy lao ra khỏi quầy, mặt đỏ bừng vì giận.

Phó Kính Thần thong thả ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc quán, chiếc bàn trông thật mỏng manh so với thân hình cao lớn của anh. Anh nhớ lại bài học số 4 của Louis Nguyễn: "Sự hiện diện âm thầm là cách tốt nhất để tạo thói quen cho đối phương. Hãy xuất hiện ở nơi cô ấy làm việc, không làm phiền, chỉ cần nhìn cô ấy bằng vẻ mặt bận rộn nhưng vẫn đầy quan tâm."

"Tôi đã mua lại toàn bộ hóa đơn của quán trong chiều nay." Phó Kính Thần mở chiếc MacBook Pro ra, giọng điệu như đang báo cáo tình hình tài chính. "Tôi có một vài dự án cần xử lý ở không gian mở để tăng khả năng sáng tạo. Và tôi thấy quán này có chỉ số ánh sáng rất phù hợp."

"Anh nói dối! Quán cafe này cách tập đoàn của anh tận 10 cây số. Có hàng trăm quán cafe gần văn phòng anh hơn!"

Phó Kính Thần khựng lại một chút, anh lật sổ tay (vẫn là cuốn sổ Nhược Hy đã trả lại hôm qua) và gõ nhẹ bút lên bàn: "Nhưng những quán đó không có trợ lý cũ của tôi pha cafe. Theo đánh giá vị giác cá nhân, cafe của em có tỉ lệ đường và sữa đạt mức hài hòa nhất."

Nhược Hy nghẹn lời. Cô hầm hầm quay lại quầy bar, pha cho anh một ly Americano đặc nhất có thể để anh "tỉnh táo" lại. Khi cô đặt ly cafe xuống bàn, Phó Kính Thần bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn cô không còn trừng trừng như ở siêu thị nữa, mà có chút gì đó... mệt mỏi và chân thành.

"Nhược Hy, văn phòng ở tầng 88 thiếu em bỗng nhiên trở nên quá rộng. Máy pha cafe ở đó quá ồn, và những người khác không biết tôi thích uống nước ở nhiệt độ 85 độ C."

Câu nói này không nằm trong giáo trình của Louis. Nó là một lỗi logic của chính Phó Kính Thần – anh đang vô tình để lộ sự cô đơn của mình.

Nhược Hy bỗng thấy lòng mình dịu lại. Cô khoanh tay, đứng trước mặt anh: "Phó Kính Thần, anh có biết anh đang làm gì không? Anh đang dùng tiền để bao vây cuộc sống của tôi. Điều đó không khiến tôi thấy cảm động, chỉ khiến tôi thấy... áp lực."

Phó Kính Thần cúi xuống ly cafe, khói bốc lên che mờ đôi mắt anh. "Louis nói nếu tôi bao trọn quán, em sẽ thấy mình là công chúa."

"Quên gã Louis đó đi!" Nhược Hy thở dài, cô kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống. "Nếu anh muốn uống cafe, hãy đến như một vị khách bình thường. Đừng mang theo vệ sĩ, đừng đuổi khách của tôi. Anh có làm được không?"

Phó Kính Thần nhìn cô, sau đó nhìn ra phía vệ sĩ ngoài cửa. Anh khẽ gật đầu. "Được. Tôi sẽ điều chỉnh tham số hành vi."

Chiều hôm đó, một cảnh tượng lạ lùng diễn ra tại "The Blue Corner". Vị tổng tài nghìn tỷ ngồi miệt mài gõ phím, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn cô trợ lý đang lau ly, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô khi đón khách mới. Anh không dùng ánh mắt "thẩm vấn", chỉ lặng lẽ quan sát.

Cho đến khi một vị khách nam trẻ tuổi bước vào quầy, bắt đầu buông lời trêu chọc và xin số điện thoại của Nhược Hy.

Phó Kính Thần đang gõ code bỗng dừng lại. Tiếng bàn phím vang lên "cạch" một cái khô khốc. Anh đứng dậy, bước đến cạnh vị khách kia, chiều cao vượt trội của anh tạo nên một cái bóng áp đảo.

"Thưa anh," Phó Kính Thần lên tiếng, giọng lạnh như tiền. "Số điện thoại của cô ấy đã được mã hóa bảo mật cấp độ cao nhất. Nếu anh muốn liên lạc, vui lòng gửi hồ sơ năng lực qua bộ phận nhân sự của tập đoàn Phó Thị để tôi xét duyệt."

Vị khách nam ngơ ngác nhìn gã đẹp trai đang tỏa ra sát khí ngút trời, rồi lắp bắp xin lỗi và chạy biến.

Nhược Hy bật cười, lần này cô không giận. Cô nhìn Phó Kính Thần, người đang cố giữ vẻ mặt nghiêm túc dù tai đã hơi đỏ lên. "Phó tổng, 'mã hóa bảo mật' là cái gì vậy?"

"Là... bí mật kinh doanh." Phó Kính Thần quay về bàn, lòng thầm ghi chú: Bài học bổ sung: Tấn công phòng thủ chủ động có hiệu quả tức thì.

Anh không biết rằng, việc anh "đột kích" quán cafe không khiến cô thấy mình là công chúa, nhưng cách anh vụng về bảo vệ cô lại khiến cô thấy mình được... yêu.