Tư Chi và Tiêu Nhiên ngồi trong một quán cà phê vắng vẻ, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, trải cuốn nhật ký của Hạ Khê Nguyệt ra. Mỗi từ ngữ mã hóa là một vết thương.
"Anh ta đã lấy đi ánh sáng của em, cả tài khoản và hy vọng..." Tư Chi đọc lại dòng chữ đó. "Tiêu Nhiên, chữ 'tài khoản' có thể là chìa khóa. Khê Nguyệt rất giỏi về tài chính cá nhân, cô ấy luôn tiết kiệm cho ước mơ du học."
Tiêu Nhiên gật đầu, ánh mắt sắc bén. "Nếu Gia Huy lợi dụng Khê Nguyệt, hắn sẽ không chỉ dừng lại ở sự thao túng tinh thần. Hắn cần một động cơ tài chính. Việc Khê Nguyệt qua đời có thể là cách để hắn che giấu một vụ việc lớn hơn."
Họ dành trọn buổi tối để giải mã các ký hiệu Khê Nguyệt đã dùng. Khê Nguyệt đã khéo léo biến những con số tài khoản thành những bài thơ ngắn, và những giao dịch ngân hàng thành những ngày tháng trong lịch sử nghệ thuật. Cô bé đã cố gắng để lại bằng chứng cho người thân yêu.
Sự thật dần lộ ra: Gia Huy đã mượn danh nghĩa giúp Khê Nguyệt đầu tư, nhưng thực chất là rút cạn tiền tiết kiệm của cô. Số tiền đó đủ lớn để trang trải cho một cuộc sống xa hoa hoặc một phi vụ kinh doanh thất bại của hắn.
Tư Chi siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nỗi đau khổ của chị gái cô không chỉ là sự bất công tinh thần mà còn là sự khai thác tàn nhẫn của một kẻ tham lam.