Sự cô độc của Tư Chi không kéo dài lâu. Lục Tiêu Nhiên, với sự nhạy cảm của mình, biết Tư Chi cần không gian nhưng cũng cần sự hỗ trợ.
Hôm sau, Tiêu Nhiên đưa cho Tư Chi một vật cũ kỹ: Một cuốn nhật ký bìa da màu xanh lam đã ố vàng.
"Tớ đã tìm thấy nó trong hốc tường ở căn nhà cũ của cậu ở Thuận Vân," Tiêu Nhiên giải thích. "Có vẻ như nó bị giấu đi rất kỹ."
Trái tim Tư Chi đập mạnh. Đây là nhật ký của Khê Nguyệt.
Cô mở cuốn nhật ký. Những trang đầu là những ước mơ tươi đẹp của Khê Nguyệt về nghệ thuật. Nhưng càng về sau, chữ viết càng run rẩy, nội dung càng u ám.
Trong những trang cuối cùng, Khê Nguyệt viết về Từ Gia Huy bằng một ngôn ngữ mã hóa.
Khê Nguyệt (Nhật ký): "Anh ta đã lấy đi ánh sáng của em, cả tài khoản và hy vọng. Anh ta nói em phải câm miệng nếu không muốn gia đình bị tổn thương. Em biết, anh ta chỉ muốn phong tỏa em mãi mãi."
"Phong tỏa em" – từ ngữ này khiến Tư Chi lạnh gáy. Khê Nguyệt không chỉ bị thao túng tình cảm, cô còn bị Gia Huy lợi dụng tài chính và đe dọa.
Đây chính là bằng chứng xác thực về sự áp đặt và nguyên nhân sâu xa dẫn đến cái chết của Khê Nguyệt. Tư Chi nắm chặt cuốn nhật ký, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, không phải vì đau buồn, mà vì sự phẫn nộ cùng cực. Giờ đây, cô biết chính xác mình phải làm gì để đòi lại công bằng.