Khi Tư Chi đào sâu vào quá khứ, sự căng thẳng trong gia đình cô cũng leo thang.
Mẹ Tư Chi bắt đầu trở nên hoảng loạn khi thấy con gái mình liên tục lục lọi hồ sơ, gọi điện thoại điều tra.
"Dừng lại đi, Tư Chi! Con muốn mẹ chết thêm lần nữa sao?" Mẹ cô hét lên trong nước mắt. "Con muốn kéo theo cả gia đình này vào vũng bùn nữa sao?"
Ông nội cô, người sống ở thành phố lân cận, gọi điện tới, giọng đầy giận dữ: "Kiều Tư Chi, cháu còn nhớ thể diện của gia tộc không? Chuyện của Khê Nguyệt đã qua rồi! Cháu mà còn tiếp tục gây chuyện, ông sẽ không nhận cháu là cháu gái nữa!"
Tư Chi cảm thấy mình bị xé làm đôi. Một bên là nỗi đau khổ và sự sợ hãi của cha mẹ, sự áp đặt của gia tộc; một bên là tiếng gọi của sự thật và công bằng cho Khê Nguyệt.
"Con không thể để chị ấy bị oan!" Tư Chi đáp lại mẹ, giọng nghẹn lại. "Con không thể sống với những lời đồn đó mãi được!"
Đó là đêm đầu tiên Tư Chi cãi nhau gay gắt với mẹ. Cô ôm chặt chiếc cặp hồ sơ, cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Cô đang chiến đấu cho người đã khuất, nhưng lại làm tổn thương những người đang sống.