MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Của Tuổi Thanh XuânChương 3: Trường Trung học Hoàn Châu

Bản Án Của Tuổi Thanh Xuân

Chương 3: Trường Trung học Hoàn Châu

339 từ · ~2 phút đọc

Trường Trung học Hoàn Châu nổi tiếng với sự cạnh tranh khốc liệt và những học sinh ưu tú. Đối với Tư Chi, đó là một thử thách kép: vừa học tập để không bị tụt lại, vừa điều tra trong bí mật.

Ngày nhập học, Tư Chi chọn một góc khuất trong lớp, cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường, lạnh nhạt. Cô không muốn thu hút sự chú ý. Cô nghĩ rằng mình sẽ phải là người cô độc trong suốt năm học này.

Nhưng số phận có những sắp đặt bất ngờ.

"Chào cậu. Đây là chỗ của tớ, nhưng cậu cứ ngồi đi. Tớ tên Lục Tiêu Nhiên."

Cậu thiếu niên ngồi bên cạnh cô có khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt hơi híp lại khi cười, toát lên sự ấm áp khó cưỡng. Lục Tiêu Nhiên. Cậu không cố gắng bắt chuyện hay hỏi han về nguồn gốc của cô. Cậu chỉ đơn giản là thừa nhận sự tồn tại của cô một cách chân thành.

Trong suốt buổi học đầu tiên, Tiêu Nhiên không hề nhìn cô, nhưng khi cô làm rơi bút, cậu đã nhặt lên và đặt nhẹ nhàng trên bàn cô.

Buổi trưa, khi mọi người đổ xô xuống căng tin, Tư Chi ở lại lớp, mở chiếc cặp da cũ kỹ và lấy ra tập hồ sơ của Khê Nguyệt. Cô đang đọc lại một đoạn ghi chép cảnh sát, cố gắng tìm ra bất kỳ chi tiết bỏ sót nào.

"Cậu đang đọc gì vậy?"

Tư Chi giật mình, vội vàng cất tài liệu đi. Cô ngẩng đầu lên, thấy Lục Tiêu Nhiên đang đứng ngay cạnh bàn. "Không có gì," cô trả lời cụt lủn, ánh mắt cảnh giác.

"Cậu không cần phải lo lắng," Tiêu Nhiên cười nhẹ, đặt một hộp sữa sô-cô-la lên bàn cô. "Tớ chỉ thấy cậu có vẻ lo lắng. Sữa sẽ giúp cậu bình tĩnh hơn. Tớ không hỏi gì đâu."

Ánh mắt cậu thành thật đến mức làm Tư Chi cảm thấy có lỗi vì sự cảnh giác của mình.