Tháng Tám oi bức, gia đình Hạ đã quyết định rời bỏ Thuận Vân. Đó là một sự trốn chạy cần thiết.
"Chúng ta đến Hoàn Châu," cha cô nói, giọng khàn đặc. "Đó là tỉnh lị, sẽ không ai biết chuyện cũ của chúng ta."
Hoàn Châu. Một thành phố lớn, đông đúc, với những tòa nhà chọc trời và đèn neon rực rỡ, hoàn toàn trái ngược với sự yên bình (và sự độc địa) của Thuận Vân. Tư Chi không phản đối. Cô biết, việc rời đi không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho cuộc điều tra của cô.
Trong chiếc hộp gỗ cũ được gói kỹ, Tư Chi mang theo một vài cuốn sách cũ, một bức ảnh Khê Nguyệt mỉm cười và một bản báo cáo tử vong sơ sài mà cô đã lén lút photocopy trước khi rời đi. Bản báo cáo viết rằng Khê Nguyệt qua đời do "tai nạn trượt chân", nhưng Tư Chi nhận thấy nhiều từ ngữ mơ hồ, vội vã trong đó.
Tại căn hộ thuê chật hẹp ở Hoàn Châu, mẹ cô vẫn chìm trong trạng thái trầm cảm. Tư Chi biết cô phải làm gì. Cô phải khiến gia đình sớm trở lại cuộc sống bình thường. Và cách duy nhất để làm điều đó là phục hồi danh dự cho Khê Nguyệt.
"Chị, em sẽ tìm ra ai đã làm điều này," Tư Chi thì thầm vào khoảng không, nắm chặt bản báo cáo trong tay. Nỗi đau và sự phẫn nộ đã biến thành động lực sắt đá. Cô đã sẵn sàng cho hành trình cô độc của mình.