MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Mang Tên Sự Dịu DàngChương 1: MỒI NHỬ MANG TÊN LỊCH LÃM

Bản Án Mang Tên Sự Dịu Dàng

Chương 1: MỒI NHỬ MANG TÊN LỊCH LÃM

692 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc của khách sạn Grand lộng lẫy đến mức khiến người ta lóa mắt. Tiếng nhạc giao hưởng du dương hòa cùng tiếng ly thủy tinh chạm nhau lanh lảnh, tạo nên một bản nhạc thượng lưu phù phiếm.

Lâm Uyển đứng ở một góc khuất, đôi bàn tay nhỏ nhắn hơi siết chặt chiếc túi xách cầm tay. Cô mặc một chiếc váy lụa màu trắng kem giản dị, mái tóc đen mượt xõa tung trên bờ vai gầy, toát lên vẻ thanh thuần, lạc lõng giữa những quý cô sành điệu, trang điểm đậm. Cô đến đây để thay mặt cha mình gửi món quà chúc mừng cho Phó gia, nhưng sự ồn ào này khiến cô chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Đột nhiên, tiếng trò chuyện ồn ào bỗng hạ thấp hẳn xuống. Một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy quyền lực lan tỏa từ phía cửa chính.

Phó Kính Thần xuất hiện.

Anh mặc bộ vest thủ công màu đen tuyền, từng đường kim mũi chỉ đều hoàn hảo ôm lấy bờ vai rộng và vóc dáng cao lớn, tạc tượng. Gương mặt anh là sự kết hợp nghiệt ngã giữa sự thanh tú và lạnh lùng: sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi mím lại và đặc biệt là đôi mắt — sâu thẳm như đầm nước đóng băng, khiến người đối diện không dám nhìn thẳng.

“Đó là Phó Kính Thần sao? Người thừa kế duy nhất của Phó gia, kẻ vừa thâu tóm ba công ty lớn trong một tháng?” – Tiếng xì xào vang lên không dứt.

Lâm Uyển hơi ngẩn ngơ. Trong lúc cô còn đang bối rối, đám đông tự động giãn ra một lối đi. Phó Kính Thần không dừng lại xã giao với bất kỳ ai, bước chân vững chãi của anh hướng thẳng về phía góc khuất nơi cô đang đứng.

Mùi hương gỗ đàn hương pha lẫn chút vị lạnh của tuyết tùng bao vây lấy Lâm Uyển. Cô ngước mắt lên, bất ngờ rơi vào tầm mắt của anh. Trong một khoảnh khắc, cô thấy đồng tử của người đàn ông ấy co rút lại, lóe lên một tia sáng kỳ lạ — giống như một thợ săn cuối cùng cũng tìm thấy con mồi quý giá nhất mà mình đã tìm kiếm bấy lâu.

“Lâm tiểu thư?” – Giọng trầm thấp, từ tính vang lên sát bên tai cô.

Lâm Uyển giật mình, vội vàng cúi đầu: “Chào Phó tiên sinh... Tôi thay mặt cha đến gửi quà chúc mừng.”

Phó Kính Thần không nhận lấy món quà từ tay cô, mà thay vào đó, anh chậm rãi vươn tay, những ngón tay thon dài, hơi lạnh chạm nhẹ vào lọn tóc mai của cô, vén nó ra sau vành tai một cách tự nhiên đến mức đáng sợ. Hành động ấy vừa lịch lãm, vừa mang tính tuyên bố chủ quyền trước mặt bao nhiêu người.

“Tối nay gió lớn, Lâm tiểu thư mặc hơi mỏng.”

Anh cởi chiếc áo khoác vest còn vương hơi ấm của mình, khoác lên đôi vai nhỏ bé của cô. Sức nặng của chiếc áo cùng mùi hương của anh phủ xuống, khiến Lâm Uyển có cảm giác như mình vừa bị một tấm lưới vô hình bao phủ.

“Tôi... tôi không sao, cảm ơn anh.” – Cô lắp bắp, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì ngại ngùng. Cô quá ngây thơ để nhận ra rằng, trong đôi mắt đang nhìn mình đầy "dịu dàng" kia, thực chất là một sự khao khát muốn giam cầm cô vào sâu trong trái tim vặn vẹo của anh.

Phó Kính Thần khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Ngoan, để tài xế của tôi đưa em về. Thành phố này buổi đêm... không an toàn cho những cô gái như em.”

Lúc đó, Lâm Uyển chỉ thấy anh là một quý ông lịch thiệp. Cô không hề biết rằng, bắt đầu từ giây phút khoác lên mình chiếc áo của anh, cô đã chính thức trở thành "tù nhân" trong bản án mang tên sự dịu dàng mà anh đã dày công sắp đặt.