Những ngày sau bữa tiệc, cuộc sống của Lâm Uyển bỗng nhiên tràn ngập bóng dáng của Phó Kính Thần. Sự hiện diện của anh không ồn ào, nhưng lại dày đặc đến mức khiến cô bắt đầu cảm thấy hô hấp mình cũng mang hơi thở của người đàn ông ấy.
Sáng sớm, khi Lâm Uyển vừa bước chân ra khỏi cổng nhà để đến nhạc viện, một chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền đã đợi sẵn. Tài xế cung kính mở cửa: “Lâm tiểu thư, Phó tiên sinh dặn hôm nay trời có thể mưa, tôi có nhiệm vụ đưa đón tiểu thư an toàn.”
Lâm Uyển nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, định từ chối nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của người tài xế, cô lại không nỡ. Cô đâu biết rằng, trên tầng cao nhất của tập đoàn Phó thị, một người đàn ông đang thong thả xoay chiếc bút máy, mắt chăm chú nhìn vào chấm đỏ định vị đang di chuyển trên màn hình máy tính.
Sự "quan tâm" của Phó Kính Thần không dừng lại ở đó.
Mỗi bữa trưa, dù cô ở đâu, cũng sẽ có nhân viên từ những nhà hàng cao cấp nhất mang đến những món ăn đúng khẩu vị của cô. Kèm theo đó luôn là một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: “Ăn nhiều một chút, em quá gầy rồi. Ngoan.”
Chữ “Ngoan” ấy giống như một loại ma lực, vừa khiến tim cô đập nhanh, vừa làm cô cảm thấy mình được nâng niu như một báu vật.
Chiều hôm ấy, khi Lâm Uyển đang tập đàn trong phòng tập vắng người của nhạc viện, tiếng cửa khẽ mở. Cô giật mình quay lại, thấy Phó Kính Thần đang đứng đó, tay cầm một bó hoa linh lan trắng muốt – loài hoa cô thích nhất nhưng rất khó tìm vào mùa này.
“Anh... sao anh lại biết tôi ở đây?” – Lâm Uyển lắp bắp, đôi mắt tròn xoe ngây thơ.
Phó Kính Thần tiến lại gần, đặt bó hoa lên đàn rồi tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô trên chiếc ghế dài. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhạt hòa lẫn hương gỗ lạnh trên người anh.
“Hương thơm của em dẫn đường cho anh.” – Anh nói nửa đùa nửa thật, ngón tay thon dài khẽ lướt trên những phím đàn, tạo ra một âm thanh trầm đục.
Anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, xoa nhẹ những vết chai mỏng do bấm dây đàn: “Tập luyện vất vả như vậy, anh xót lắm. Uyển Uyển, em chỉ cần đứng trên sân khấu rực rỡ nhất, còn những việc tầm thường khác, cứ để anh lo.”
Lâm Uyển cúi đầu, tim đập loạn nhịp. Cô cảm thấy mình thật may mắn khi gặp được một người đàn ông hoàn mỹ và chu đáo đến thế. Cô không hề nhận ra sự bất thường khi anh biết rõ lịch trình của cô từng phút, biết rõ cả loài hoa cô thích dù cô chưa từng nói ra.
Khi anh đưa cô về nhà, anh không hôn cô, chỉ khẽ đặt một nụ hôn lên trán – một cử chỉ đầy tôn trọng nhưng lại mang tính chiếm hữu cực cao.
“Uyển Uyển, đừng giữ khoảng cách với anh nữa. Cho phép anh được chăm sóc em, được không?”
Ánh mắt anh lúc đó sâu thẳm và chân thành đến mức Lâm Uyển hoàn toàn gục ngã. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu định mệnh đưa cô bước thẳng vào "chiếc lồng" mà anh đã dày công xây đắp.
Tối hôm đó, Lâm Uyển chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi. Cùng lúc đó, tại căn biệt thự của mình, Phó Kính Thần đang nhìn chằm chằm vào bức ảnh Lâm Uyển được chụp lén qua khe cửa phòng tập nhạc. Anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô trong ảnh, ánh mắt đầy vẻ điên cuồng:
“Em đã đồng ý rồi nhé, Uyển Uyển. Từ nay về sau, em không còn đường lui nữa đâu.”