Mối quan hệ giữa Lâm Uyển và Phó Kính Thần tiến triển nhanh đến mức chính cô cũng cảm thấy như mình đang sống trong một giấc mơ cổ tích. Anh chiều chuộng cô vô điều kiện, nhưng sự chiều chuộng đó luôn đi kèm với những quy tắc ngầm mà cô chưa kịp nhận ra.
Một buổi tối cuối tuần, Phó Kính Thần đưa Lâm Uyển đến một nhà hàng xoay nằm trên đỉnh tòa tháp cao nhất thành phố. Toàn bộ nhà hàng đã được bao trọn, chỉ có ánh nến lung linh và tiếng đàn violon du dương phục vụ riêng cho hai người.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Phó Kính Thần trông lịch lãm như một vị thần. Anh đẩy một hộp nhung nhỏ màu xanh đen về phía cô.
“Mở ra xem đi, quà cho sự ngoan ngoãn của em mấy ngày qua.”
Lâm Uyển ngập ngừng mở chiếc hộp. Bên trong là một chiếc lắc chân bằng vàng hồng tinh xảo, những mắt xích nhỏ xíu được chế tác thủ công, ở giữa đính một viên kim cương màu hồng nhạt hình giọt lệ. Viên đá lấp lánh như một giọt nước mắt kiêu sa.
“Đẹp quá... nhưng nó quý giá quá, tôi không thể nhận.” – Lâm Uyển khẽ thốt lên.
Phó Kính Thần không để cô từ chối. Anh đứng dậy, quỳ một gối xuống trước mặt cô – một tư thế đầy tôn trọng nhưng lại toát lên áp lực không thể chối từ. Anh cầm lấy cổ chân thon nhỏ của cô, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đeo chiếc lắc vào.
“Cạch.”
Tiếng khóa nhỏ vang lên khiến tim Lâm Uyển bỗng dưng hẫng một nhịp. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt làm cô rùng mình nhẹ.
“Viên kim cương này được đặt làm riêng cho em. Đừng bao giờ tháo nó ra, được không?” – Phó Kính Thần ngước nhìn cô, đôi mắt thâm sâu như muốn nuốt chửng lấy bóng hình nhỏ bé trước mặt. “Nó là minh chứng cho việc em thuộc về anh. Dù em ở đâu, chỉ cần nhìn thấy chiếc lắc này, anh sẽ biết em vẫn an toàn.”
Lâm Uyển vì quá xúc động trước sự chân thành ấy mà không hề hay biết rằng, bên trong viên kim cương hồng trị giá hàng triệu đô kia là một chip định vị GPS siêu nhỏ, được kết nối trực tiếp với vệ tinh quân sự và điện thoại của anh. Chỉ cần cô di chuyển quá bán kính 500 mét khỏi những địa điểm anh cho phép, điện thoại anh sẽ lập tức rung lên cảnh báo.
“Vâng, tôi sẽ không tháo nó ra.” – Cô thỏ thẻ, bàn chân nhỏ khẽ khép lại dưới tà váy.
Bữa tối tiếp tục trong không khí ngọt ngào, nhưng Phó Kính Thần bắt đầu bộc lộ sự kiểm soát qua những câu hỏi "quan tâm": “Ngày mai em có tiết học đến mấy giờ? Sau đó có đi đâu với ai không?” “Bạn thân của em... tên là Linh đúng không? Anh nghe nói cô ấy hay rủ em đi những câu lạc bộ đêm không tốt lắm. Ngoan, đừng đi với cô ấy nữa, anh lo cho em.”
Sự dịu dàng của anh giống như một tấm lưới lụa, từng chút một bao vây lấy cô, khiến cô cảm thấy việc nghe lời anh là điều hiển nhiên.
Khi đưa Lâm Uyển về đến cửa nhà, Phó Kính Thần nhìn xuống cổ chân cô, nơi chiếc lắc vàng hồng lấp lánh dưới ánh đèn đường. Một tia thỏa mãn xẹt qua đáy mắt anh.
Đêm đó, trong căn phòng làm việc chìm trong bóng tối, Phó Kính Thần mở một ứng dụng bí mật trên điện thoại. Một chấm xanh nhỏ đang đứng yên tại tọa độ nhà của Lâm Uyển. Anh đưa ngón tay vuốt ve chấm xanh đó trên màn hình, môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo:
“Cuối cùng cũng đeo xích vào cho em rồi, con chim nhỏ của anh. Từ giờ trở đi, thế giới của em chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay anh mà thôi.”