MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Mang Tên Sự Dịu DàngChương 4: THẾ GIỚI CHỈ CÓ ANH LÀ ĐỦ

Bản Án Mang Tên Sự Dịu Dàng

Chương 4: THẾ GIỚI CHỈ CÓ ANH LÀ ĐỦ

759 từ · ~4 phút đọc

Một tuần kể từ khi đeo chiếc lắc chân "định tình", Lâm Uyển bắt đầu cảm thấy cuộc sống của mình có những sự thay đổi kỳ lạ. Những người bạn từng thân thiết bỗng nhiên xa lánh cô, những buổi làm thêm ở quán cà phê nhạc cũng bị chủ quán cho nghỉ việc không lý do với vẻ mặt đầy sợ hãi.

Chiều hôm đó, Lâm Uyển buồn bã ngồi trong quán kem gần nhạc viện, nhìn điện thoại không một tin nhắn phản hồi từ Linh – cô bạn thân nhất. Đúng lúc đó, bóng dáng cao lớn của Phó Kính Thần xuất hiện, che khuất cả ánh nắng gay gắt bên ngoài.

Anh tự nhiên ngồi xuống đối diện cô, đặt lên bàn một chiếc hộp nhỏ chứa loại bánh ngọt mà cô yêu thích nhất.

“Sao trông Uyển Uyển của anh lại ủ rũ thế này?” – Anh vươn tay, dùng ngón cái mơn trớn đôi môi hơi mím lại của cô, động tác dịu dàng nhưng mang tính áp chế.

Lâm Uyển ngước mắt, giọng hơi run rẩy: “Anh Kính Thần... dạo này mọi người lạ lắm. Linh không nghe máy của tôi, quán cà phê cũng bảo tôi không cần đến làm nữa. Tôi cảm thấy như mình đang bị tách biệt với thế giới vậy.”

Phó Kính Thần khẽ cười, ánh mắt anh không hề ngạc nhiên. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đan chặt những ngón tay mình vào đó, như thể muốn khóa chặt cô lại.

“Uyển Uyển, em quá ngây thơ rồi. Những người bạn đó chỉ ở bên cạnh khi em có giá trị lợi dụng, còn công việc kia chỉ làm đôi bàn tay xinh đẹp của em thêm mệt mỏi thôi.”

Anh nghiêng người tới gần, hơi thở nóng hổi vương trên mặt cô: “Bên ngoài kia đầy rẫy những lọc lừa và nguy hiểm. Em không cần phải lo lắng về tiền bạc, cũng không cần phải lấy lòng bất kỳ ai. Em chỉ cần ngoan, cả thế giới để anh lo.”

Câu nói ấy, nếu ở trong một bộ phim ngôn tình bình thường, sẽ là lời thề thốt ngọt ngào nhất. Nhưng trong không gian yên tĩnh đến lạ thường của quán kem – nơi mà từ lúc anh bước vào đã không còn bóng dáng khách hàng nào khác – nó nghe như một bản án chung thân được bọc đường.

“Nhưng tôi muốn tự lập, tôi không thể cứ dựa vào anh mãi...” – Lâm Uyển khẽ phản kháng.

Ánh mắt Phó Kính Thần đột ngột lạnh đi trong tích tắc, nhưng rất nhanh sau đó lại được thay thế bằng sự dịu dàng giả tạo. Anh siết nhẹ tay cô, chiếc lắc chân bằng vàng dưới gầm bàn khẽ đung đưa, gửi tín hiệu về điện thoại trong túi quần anh.

“Dựa vào anh là đặc quyền của em. Hay là... em vẫn còn muốn gặp gẽ những cậu nam sinh ở nhạc viện? Những kẻ chỉ biết dùng lời lẽ sáo rỗng để lừa gạt em?”

“Không, tôi không có!” – Lâm Uyển vội vàng phủ nhận, cô sợ anh giận.

“Ngoan lắm.” – Anh hài lòng xoa đầu cô, như đang khen ngợi một chú chim nhỏ vừa chịu đứng yên trong lòng bàn tay. “Tháng sau có một buổi hòa nhạc lớn ở nước ngoài, anh đã mua vé và sắp xếp hết rồi. Chúng ta sẽ đi cùng nhau. Từ giờ, lịch trình của em cứ giao cho thư ký của anh quản lý nhé.”

Lâm Uyển cúi đầu, cảm giác ngọt ngào và sợ hãi đan xen. Cô không nhận ra rằng, từng chút một, Phó Kính Thần đang cắt đứt những sợi dây liên kết của cô với thực tại. Anh đang xây dựng một "thế giới" mà ở đó, không khí cô thở, thức ăn cô ăn, và những người cô gặp đều phải qua sự kiểm duyệt của anh.

Khi anh đưa cô ra xe, anh khẽ thì thầm vào tai cô: “Đừng bao giờ có ý định chạy trốn khỏi sự bảo vệ của anh. Vì ở bên ngoài kia, em sẽ không thể sống sót nổi nếu thiếu anh đâu.”

Dưới ánh nắng hoàng hôn, chiếc lắc chân trên cổ chân Lâm Uyển lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Cô bước vào xe, cửa xe đóng sầm lại, cách biệt hoàn toàn với âm thanh náo nhiệt của phố thị. Thế giới của cô, giờ đây quả thật chỉ còn lại duy nhất một người đàn ông mang tên Phó Kính Thần.