MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Mang Tên Sự Dịu DàngChương 5: KHOẢNG TRỐNG ĐÁNG SỢ

Bản Án Mang Tên Sự Dịu Dàng

Chương 5: KHOẢNG TRỐNG ĐÁNG SỢ

835 từ · ~5 phút đọc

Nhạc viện vốn là nơi tràn ngập âm thanh, nhưng dạo gần đây, Lâm Uyển cảm thấy nó im lặng đến lạ kỳ. Sự im lặng không đến từ những phím đàn, mà đến từ sự biến mất của những gương mặt quen thuộc.

Đầu tiên là đàn anh khóa trên, người thường xuyên giúp cô chỉnh dây đàn và cùng cô thảo luận về các bản giao hưởng. Một tuần nay, anh ta không xuất hiện. Khi Lâm Uyển hỏi giảng viên, ông chỉ lắc đầu với ánh mắt né tránh: “Cậu ta bảo gia đình có việc đột xuất nên đã xin bảo lưu và chuyển đi ngay trong đêm rồi.”

Tiếp theo là cậu bạn cùng ban nhạc, người từng vô tư khen chiếc váy của cô đẹp vào tuần trước. Sáng nay, Lâm Uyển thấy cậu ta ở bãi xe, nhưng khi cô vừa định giơ tay chào, cậu ta lại như nhìn thấy quỷ dữ, vội vàng lên xe phóng đi, không dám liếc nhìn cô lấy một cái.

Lâm Uyển đứng ngẩn ngơ giữa sân trường, cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào xương tủy dù trời đang nắng gắt. Cô nhìn xuống chiếc lắc chân vàng hồng đang lấp lánh dưới nắng, trái tim bỗng thắt lại.

“Uyển Uyển, em lại đứng ngẩn ngơ rồi.”

Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên ngay phía sau. Phó Kính Thần không biết đã đứng đó từ lúc nào. Anh mặc một chiếc sơ mi đen, cúc cổ mở hờ, toát lên vẻ lười biếng nhưng đầy nguy hiểm. Anh tự nhiên cho tay vào túi quần, một tay khác vươn ra nhẹ nhàng xoa gáy cô, một hành động như đang vuốt ve một con thú cưng.

“Anh Kính Thần... anh có biết đàn anh Trần và mọi người đi đâu không? Tại sao ai gặp tôi cũng như đang tránh né vậy?” – Lâm Uyển ngước đôi mắt ngập nước nhìn anh, giọng cô run rẩy.

Phó Kính Thần khẽ nhướng mày, ánh mắt dịu dàng đến cực điểm nhưng lại ẩn chứa một sự tàn nhẫn không đáy. Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào tai cô, thì thầm:

“Chắc là họ nhận ra mình không đủ tư cách để đứng cạnh em thôi. Những kẻ tầm thường đó chỉ làm vẩn đục bầu không khí của em. Chẳng phải đã có anh ở đây rồi sao?”

“Nhưng họ là bạn của tôi...”

“Bạn sao?” – Phó Kính Thần đột ngột siết nhẹ gáy cô, khiến cô phải ngửa đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt anh lúc này tối sầm lại, giống như vực thẳm đang nuốt chửng chút ánh sáng cuối cùng. “Anh không thích em nhắc đến người đàn ông khác bằng giọng điệu luyến tiếc như vậy. Ngoan, nghe lời anh, những kẻ không quan trọng thì không cần phải nhớ.”

Lúc này, điện thoại của Phó Kính Thần rung lên. Anh thản nhiên mở máy ngay trước mặt cô. Một tin nhắn từ thư ký hiện lên: “Đã giải quyết xong việc chuyển công tác của gia đình họ Trần sang chi nhánh nước ngoài. Sẽ không bao giờ xuất hiện tại thành phố này nữa.”

Lâm Uyển không nhìn thấy tin nhắn, nhưng cô nhìn thấy nụ cười thỏa mãn trên môi anh. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình đang bóp nghẹt lấy cổ họng mình. Anh không đánh cô, không mắng cô, nhưng anh đang dùng quyền lực của mình để biến cô thành một ốc đảo cô độc giữa sa mạc.

“Tối nay chúng ta đi ăn tối tại biệt thự của anh nhé? Anh đã cho người chuẩn bị những món em thích nhất.” – Anh buông gáy cô ra, thay vào đó là nắm lấy bàn tay cô, mười ngón tay đan chặt không kẽ hở.

“Tôi... tôi muốn về nhà sớm để tập đàn.” – Lâm Uyển cố gắng tìm một lý do để thoát khỏi áp lực này.

Phó Kính Thần dừng bước, xoay người lại nhìn cô. Nụ cười của anh vẫn dịu dàng, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo vô cùng: “Ở nhà em không an toàn, cây đàn đó cũng cũ rồi. Ở biệt thự của anh có một cây Steinway đặt làm riêng cho em. Em muốn tập bao lâu cũng được, chỉ cần... em ở bên cạnh anh.”

Lâm Uyển rùng mình. Câu nói của anh không phải là một lời mời, mà là một mệnh lệnh đã được thi hành. Cô nhận ra rằng, những người xung quanh cô không tự nhiên biến mất. Họ bị "dọn dẹp" bởi người đàn ông đang nắm tay cô đây.

“Được... tôi đi cùng anh.” – Cô khẽ đáp, bước chân lảo đảo đi theo bóng lưng cao lớn của anh.

Dưới tà váy, chiếc lắc chân khẽ rung lên theo nhịp bước. Nó không còn là món quà xa xỉ nữa, mà bắt đầu giống như một chiếc xiềng xích thực thụ, khóa chặt cuộc đời cô vào bóng tối mang tên Phó Kính Thần.