MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Mang Tên Sự Dịu DàngChương 6: QUY TẮC CỦA PHÓ KÍNH THẦN

Bản Án Mang Tên Sự Dịu Dàng

Chương 6: QUY TẮC CỦA PHÓ KÍNH THẦN

692 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Hai, Lâm Uyển tỉnh dậy trong căn phòng ngập tràn ánh nắng. Nhưng điều đầu tiên đập vào mắt cô không phải là cảnh vật quen thuộc, mà là ba chiếc hộp lớn thắt nơ lụa đen đặt ngay ngắn cuối giường. Kèm theo đó là một phong thư nhỏ bằng giấy nhám sang trọng.

“Mặc những thứ này. Những thứ cũ trong tủ đồ, anh đã giúp em xử lý rồi. Ngoan.”

Lâm Uyển bàng hoàng mở tủ quần áo của mình ra. Trống rỗng. Những chiếc quần jean năng động, những chiếc áo thun yêu thích hay bộ váy dây cô tích góp tiền mua đều biến mất không dấu vết. Thay vào đó, cô mở những chiếc hộp mới ra: toàn bộ là những thiết kế cao cấp, chất liệu lụa và voan mềm mại, nhưng tất cả đều có một đặc điểm chung — kín cổng cao tường.

Vừa lúc đó, điện thoại cô rung lên. Tin nhắn từ Phó Kính Thần: “Anh đang đợi em dưới lầu. 5 phút.”

Lâm Uyển luống cuống mặc đại một chiếc váy dài quá gối màu xanh nhạt. Khi cô bước xuống, Phó Kính Thần đang tựa người vào thân xe, tay cầm một tách cà phê nóng. Ánh mắt anh quét qua người cô từ đầu đến chân, dừng lại ở cổ chân nơi chiếc lắc vàng lấp lánh, rồi khẽ gật đầu hài lòng.

“Rất hợp với em.”

Trong suốt chuyến xe đến nhạc viện, anh không hề nhắc đến việc tại sao lại tự ý vứt đồ của cô. Anh chỉ thản nhiên nói về lịch trình: “Từ nay, sau giờ học em không cần đi làm thêm nữa. Thẻ này em cầm lấy, muốn mua gì cứ quẹt, anh sẽ nhận được thông báo.”

“Anh Kính Thần, tôi có thể tự lo được mà...” – Lâm Uyển lý nhí.

“Uyển Uyển,” – Anh đột ngột dừng xe bên lề đường, xoay người lại, bàn tay to lớn áp lên má cô, ép cô phải đối diện với mình. “Ở bên cạnh anh, quy tắc đầu tiên là không được từ chối. Anh cho em sự sung túc, em cho anh sự ngoan ngoãn. Công bằng chứ?”

Trưa hôm đó, tại nhạc viện, một sự việc xảy ra đã khiến Lâm Uyển thực sự run sợ. Cô được chọn làm đại diện biểu diễn trong buổi lễ kỷ niệm sắp tới. Ban tổ chức yêu cầu cô mặc một bộ lễ phục hở lưng để phù hợp với tiết mục. Khi cô chụp ảnh mẫu gửi cho Phó Kính Thần xem (vì giờ đây việc gì cô cũng phải báo cáo), anh không trả lời.

Nhưng chỉ 30 phút sau, anh xuất hiện tại phòng tập.

Không một lời chào hỏi, Phó Kính Thần bước đến chỗ chiếc váy treo trên giá, cầm chiếc kéo cắt vải của khoa thiết kế để gần đó, thản nhiên rạch một nhát dài từ cổ xuống gấu váy trước con mắt kinh hãi của Lâm Uyển và các bạn học.

“Anh làm gì vậy?!” – Lâm Uyển hét lên, nước mắt chực trào.

Phó Kính Thần buông chiếc kéo xuống, tiếng kim loại chạm sàn vang lên khô khốc. Anh tiến lại gần, phớt lờ những ánh mắt xung quanh, vươn tay kéo cô vào lòng, che chở cô khỏi sự nhìn ngó của mọi người. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, giọng điệu vẫn dịu dàng đến rợn người:

“Vai và lưng của em, chỉ có thể để mình anh nhìn thấy. Nếu em muốn biểu diễn, anh sẽ thuê cả một nhà hát và em sẽ mặc những gì anh chọn. Hiểu chưa, cô gái nhỏ?”

Anh lấy chiếc áo khoác của mình trùm kín người cô, bế thốc cô lên trước mặt bao nhiêu người. Lâm Uyển giấu mặt vào ngực anh, khóc không thành tiếng. Cô nhận ra, quy tắc của Phó Kính Thần không chỉ là quần áo hay tiền bạc, mà là một bản án giam cầm tâm hồn.

Mọi sự dịu dàng anh trao cho cô, thực chất là những thanh sắt mạ vàng của chiếc lồng mà cô vừa chính thức bước chân vào.