Kể từ sau sự cố chiếc váy bị cắt nát, Lâm Uyển sống trong một nỗi bất an thường trực. Cô bắt đầu hiểu rằng, tình yêu của Phó Kính Thần giống như một sợi dây lụa: mềm mại nhưng càng vùng vẫy càng thắt chặt.
Sáng hôm đó, sau khi đưa cô đến cổng nhạc viện, Phó Kính Thần không rời đi ngay. Anh nắm lấy bàn tay cô, dùng ngón cái miết nhẹ lên những đốt ngón tay xanh xao, giọng trầm thấp nhưng không cho phép thương lượng:
“Uyển Uyển, từ hôm nay, 6 giờ tối anh phải thấy em có mặt ở nhà. Nếu em muốn luyện đàn thêm, anh sẽ mang cây đàn về biệt thự của anh. Đừng để anh phải đi tìm em khi trời đã tối.”
Lâm Uyển kinh ngạc: “Nhưng 6 giờ vẫn còn quá sớm! Có những hôm lớp hòa tấu kết thúc muộn...”
Phó Kính Thần không giận dữ, anh chỉ mỉm cười, một nụ cười khiến cô rùng mình. Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi nhưng lời nói lạnh như băng: “Thành phố này khi lên đèn không dành cho những cô gái ngoan. Anh không muốn tưởng tượng cảnh những gã đàn ông khác nhìn chằm chằm vào em dưới ánh đèn đường. 6 giờ tối, đó là giới hạn cuối cùng của anh.”
Cả ngày hôm đó, Lâm Uyển như ngồi trên đống lửa. Cô cố gắng hoàn thành mọi việc thật nhanh. Thế nhưng, vận rủi ập đến. Chuyến xe buýt cuối cùng để kịp về nhà gặp sự cố hỏng máy giữa đường. Giữa dòng người hối hả của giờ tan tầm, Lâm Uyển nhìn đồng hồ: 6 giờ 10 phút.
Tim cô đập liên hồi. Cô vội vã bắt taxi, đôi tay run rẩy đến mức không mở nổi khóa cửa nhà.
Khi cô bước vào phòng khách, căn nhà chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Phó Kính Thần đang ngồi trên chiếc ghế đơn đối diện cửa ra vào. Anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ chiếc điện thoại trên tay anh hắt lên gương mặt sắc sảo như tạc tượng.
Trên màn hình điện thoại là một chấm đỏ định vị đang đứng yên tại tọa độ nhà cô.
“Anh... anh Kính Thần, xe buýt bị hỏng, tôi không cố ý...” – Lâm Uyển lắp bắp, hơi thở dồn dập vì sợ hãi.
Phó Kính Thần chậm rãi đứng dậy, bước chân của anh nặng nề trên mặt sàn gỗ. Anh tiến lại gần, bóng đen cao lớn hoàn toàn bao phủ lấy dáng người nhỏ bé của cô. Anh không mắng nhiếc, mà lại vươn tay dịu dàng vén lọn tóc rối trên trán cô.
“Em biết không, 15 phút qua, anh đã nghĩ đến việc sẽ dùng chiếc xích nhỏ này để giữ em lại vĩnh viễn.”
Anh cúi xuống, bàn tay thon dài luồn xuống dưới gấu váy lụa, chạm vào chiếc lắc chân vàng hồng. Anh siết nhẹ, khiến kim loại lạnh lẽo lún sâu vào làn da trắng nõn của cô. Lâm Uyển đau đớn khẽ kêu lên một tiếng, nhưng anh không buông ra.
“15 phút em biến mất khỏi tầm mắt, anh đã thấy cả thế giới này trở nên đáng ghét.” – Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ chiếm hữu điên cuồng. “Đừng bao giờ thử thách lòng kiên nhẫn của anh thêm một lần nào nữa. Uyển Uyển, em ngoan thì anh sẽ rất dịu dàng. Nhưng nếu em hư...”
Anh bỏ lửng câu nói, đặt một nụ hôn lên đôi môi đang run rẩy của cô – một nụ hôn mang vị đắng của rượu và sự trừng phạt.
Đêm đó, Phó Kính Thần không về. Anh ép cô phải ngồi trong lòng mình suốt nhiều giờ liền, chỉ để anh "quan sát" cô. Lâm Uyển nhận ra, sự dịu dàng của anh thực chất là một bản án chung thân không có ngày ân xá.
Trước khi rời đi, anh để lại một câu nói khiến cô hoàn toàn tuyệt vọng: “Ngày mai, tài xế sẽ đứng đợi em ngay trước cửa lớp học lúc 5 giờ 30. Đừng để anh phải dùng đến biện pháp khác để đưa em về.”
Lâm Uyển nhìn ra cửa sổ, hoàng hôn đã tắt lịm từ lâu. Cô thấy mình chẳng khác nào chú chim nhỏ, dù có đôi cánh cũng chẳng thể bay ra khỏi bóng tối mà người đàn ông này đã bao phủ lên đời mình.