Sau sự cố đi trễ, Phó Kính Thần không để Lâm Uyển ở lại căn hộ nhỏ của cô nữa. Với lý do "để tiện chăm sóc", anh ép cô chuyển đến biệt thự riêng của mình – một dinh thự lộng lẫy nhưng cô lập hoàn toàn với phố thị xô bồ.
Những đêm ở đây đối với Lâm Uyển là một sự giày vò ngọt ngào.
Phó Kính Thần chưa bao giờ dùng vũ lực với cô. Ngược lại, anh dịu dàng đến mức đáng sợ. Mỗi tối, anh đều tự tay chuẩn bị nước tắm cho cô, rắc vào bồn những cánh hoa hồng tươi nhất. Khi cô bước ra với cơ thể còn vương hơi nước, anh sẽ bắt cô ngồi lên đùi mình, thong thả dùng máy sấy tóc để làm khô từng lọn tóc đen mượt cho cô.
“Uyển Uyển, tóc em thơm quá.” – Anh vùi mặt vào mái tóc cô, hít một hơi thật sâu.
Tiếng máy sấy ù ù bên tai khiến Lâm Uyển cảm thấy đầu óc mụ mị. Cô ngồi bất động, đôi bàn tay nhỏ bé đặt trên đầu gối cứ run lên từng đợt.
“Anh Kính Thần... tôi có thể tự làm được.” – Cô khẽ lên tiếng, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
Cánh tay đang giữ eo cô đột ngột siết chặt. Phó Kính Thần tắt máy sấy, không gian trở nên yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Anh xoay người cô lại, ép cô nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự cuồng si của mình.
“Anh thích chăm sóc em. Tại sao em cứ muốn đẩy anh ra?” – Giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi hụt hẫng giả tạo khiến Lâm Uyển cảm thấy tội lỗi. “Chẳng lẽ sự dịu dàng của anh chưa đủ khiến em hài lòng sao?”
“Không phải... chỉ là tôi thấy mình giống như một đứa trẻ không biết làm gì vậy.”
Phó Kính Thần khẽ cười, nụ cười đẹp như tranh vẽ nhưng không chứa một chút hơi ấm. Anh bế thốc cô lên, đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn, rồi thong thả cởi bỏ cà vạt.
“Em chỉ cần là một đứa trẻ ngoan trong lòng anh thôi. Thế giới bên ngoài quá phức tạp, em không cần phải học cách trưởng thành.”
Anh nằm xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng, để đầu cô tựa trên cánh tay rắn chắc của mình. Anh bắt đầu kể cho cô nghe về những dự án nghìn tỷ, về những kẻ đã bị anh giẫm dưới chân, nhưng giọng điệu lại nhẹ nhàng như đang kể chuyện cổ tích cho cô ngủ.
Bàn tay anh không ngừng mơn trớn chiếc lắc chân vàng trên cổ chân cô, xoay nhẹ viên kim cương hồng một cách ám ảnh.
“Ngày mai anh có cuộc họp quan trọng, nhưng anh sẽ để camera trong phòng nhạc kết nối với điện thoại của anh. Em cứ việc luyện đàn, anh muốn bất cứ lúc nào ngẩng đầu lên cũng có thể thấy em đang ở đó.”
Lâm Uyển rùng mình. “Anh theo dõi tôi ngay cả khi tôi tập đàn sao?”
“Đó là ngắm nhìn, không phải theo dõi.” – Anh hôn lên trán cô, hơi thở nồng mùi gỗ đàn hương bao vây lấy cô. “Anh muốn đảm bảo rằng em không cảm thấy cô đơn khi không có anh bên cạnh.”
Đêm hôm đó, Lâm Uyển nằm trong vòng tay của Phó Kính Thần nhưng không tài nào chợp mắt nổi. Cô cảm nhận được sự sủng ái này giống như một loại mật ngọt có độc. Anh cho cô tất cả, từ trang sức xa xỉ đến sự chăm sóc tận răng, nhưng cái giá phải trả là sự riêng tư cuối cùng của một con người.
Mỗi khi cô định xoay người, vòng tay anh lại siết chặt thêm một chút, như thể sợ rằng chỉ cần anh nới lỏng, cô sẽ tan biến như một làn khói. Trong bóng tối, đôi mắt của Phó Kính Thần vẫn mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào sườn mặt của cô với một sự chiếm hữu điên cuồng.
Anh không cần một người yêu, anh cần một sự phục tùng tuyệt đối dưới cái mác "dịu dàng".