MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Mang Tên Sự Dịu DàngChương 9: KHI NHỮNG BÍ MẬT KHÔNG CÒN CHỖ TRỐN

Bản Án Mang Tên Sự Dịu Dàng

Chương 9: KHI NHỮNG BÍ MẬT KHÔNG CÒN CHỖ TRỐN

840 từ · ~5 phút đọc

Sống trong biệt thự của Phó Kính Thần một thời gian, Lâm Uyển bắt đầu cảm thấy mình giống như một bóng ma. Cô vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn tập đàn, nhưng dường như sợi dây liên kết giữa cô và thực tại đã bị cắt đứt hoàn toàn. Cô không còn nhận được bất kỳ lời mời đi chơi nào từ bạn bè, ngay cả những tin nhắn rủ rê mua sắm của hội chị em cũng biến mất không dấu vết.

Một buổi chiều, khi Phó Kính Thần đang ở trong phòng làm việc, Lâm Uyển ngồi ngoài ban công nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của mình. Cô quyết định thử gọi cho Linh – cô bạn thân mà cô đã không thể liên lạc được suốt hai tuần qua.

Tiếng tút dài vang lên... rồi bị ngắt đột ngột. Một thông báo hiện lên trên màn hình: "Cuộc gọi không hợp lệ".

Lâm Uyển nhíu mày. Cô thử gọi lại một lần nữa, kết quả vẫn như cũ. Với một linh cảm chẳng lành, cô vào phần cài đặt quyền riêng tư và danh sách chặn. Đồng tử cô co rút lại khi thấy một danh sách dài dặc những số điện thoại quen thuộc, thậm chí là cả email của các giáo sư nhạc viện, đều nằm gọn trong mục "Bị chặn hoàn toàn".

Bàn tay Lâm Uyển run bắn lên. Cô lướt sang phần ứng dụng mạng xã hội, cố gắng đăng nhập vào tài khoản cá nhân nhưng màn hình báo: "Mật khẩu đã được thay đổi cách đây 10 ngày".

"Em đang tìm gì thế, Uyển Uyển?"

Giọng nói trầm thấp của Phó Kính Thần vang lên ngay sau lưng khiến Lâm Uyển giật nảy mình, chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi tay. Anh không biết đã đứng đó từ bao giờ, trên tay là một đĩa trái cây đã được gọt sẵn, từng miếng đều tăm tắp.

Lâm Uyển quay lại, đôi mắt ngập nước, giọng run rẩy: "Anh Kính Thần... tại sao anh lại chặn số của bạn bè tôi? Tại sao anh lại đổi mật khẩu của tôi?"

Phó Kính Thần thong thả đặt đĩa trái cây xuống bàn đá. Anh không hề có ý định phủ nhận. Anh tiến lại gần, cầm lấy chiếc điện thoại từ tay cô, thản nhiên ném nó sang một bên như ném một món đồ chơi hết giá trị.

"Thế giới của em vốn dĩ đã quá ồn ào rồi, Uyển Uyển." – Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình. "Những người đó chỉ mang lại cho em sự phiền phức. Họ không hiểu em bằng anh, họ không thể bảo vệ em như anh."

"Nhưng đó là quyền riêng tư của tôi! Anh không thể làm thế!" – Lâm Uyển lần đầu tiên lớn tiếng, cô cố gắng đẩy tay anh ra.

Ánh mắt của Phó Kính Thần đột ngột thay đổi. Sự dịu dàng giả tạo biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Anh không buông tay, trái lại còn siết chặt cằm cô hơn một chút, khiến cô khẽ rên lên vì đau.

"Quyền riêng tư?" – Anh lặp lại, môi mỏng nở một nụ cười nửa vời. "Từ giây phút em đeo chiếc lắc chân này, từ giây phút em bước chân vào nhà anh, mọi thứ thuộc về em đều là của anh. Suy nghĩ của em, cơ thể em, và cả những bí mật nhỏ bé này nữa."

Anh lấy chiếc máy tính bảng từ trong túi ra, mở cho cô xem một thư mục. Bên trong là toàn bộ lịch sử trò chuyện của cô từ ba năm trước, những tấm ảnh cô chụp chung với bạn bè, thậm chí là cả những bản nháp ghi nhật ký trong điện thoại.

"Anh đã xem hết rồi." – Anh thì thầm vào tai cô, giọng điệu như đang kể một câu chuyện tình lãng mạn. "Anh thích nhìn thấy em lớn lên, thích nhìn thấy mọi khía cạnh của em. Đừng giận anh, anh chỉ muốn hiểu em nhiều hơn một chút thôi. Ngoan, đừng vì những người không quan trọng đó mà làm rạn nứt tình cảm của chúng ta."

Lâm Uyển cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Người đàn ông này không phải là người yêu cô, anh ta là một kẻ săn mồi đang tận hưởng việc nuốt chửng con mồi của mình từng chút một. Cô nhận ra mình không còn một góc nhỏ nào để lẩn trốn.

"Anh là đồ điên..." – Cô lẩm bẩm trong nước mắt.

Phó Kính Thần không giận, anh chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng, mặc cho cô vùng vẫy. Anh vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cô, ánh mắt nhìn ra phía xa xăm, nơi chấm đỏ định vị trên màn hình máy tính bảng đang hiển thị vị trí của cô: ngay trong vòng tay anh.

"Điên vì em, cũng tốt mà."