Sau trận cãi vã ở ban công, biệt thự họ Phó rơi vào một bầu không khí im lặng đến đáng sợ. Lâm Uyển không còn khóc, cũng không còn hỏi về điện thoại hay bạn bè. Cô bắt đầu học cách trở thành "con búp bê" hoàn hảo mà Phó Kính Thần hằng mong muốn.
Sáng sớm, cô sẽ chủ động xuống lầu, ngồi vào bàn ăn và chờ đợi anh. Khi anh bước đến, cô sẽ mỉm cười – một nụ cười đúng mực, không quá rạng rỡ nhưng đủ để anh hài lòng.
"Hôm nay Uyển Uyển của anh ngoan quá." – Phó Kính Thần vừa nói vừa dùng dao cắt từng miếng bít tết nhỏ, sau đó thản nhiên đút cho cô như đang chăm sóc một loài thú quý hiếm.
Lâm Uyển hé môi nhận lấy, chậm rãi nhai nuốt. Cô không còn tranh luận rằng mình có thể tự ăn. Cô biết, anh thích cảm giác được làm chủ mọi hành vi của cô, kể cả việc đưa thức ăn vào miệng.
Buổi chiều, cô ngồi trong phòng nhạc, đôi tay lướt trên những phím đàn Steinway đắt giá. Cô biết ở góc tường kia, chiếc camera vẫn đang hoạt động, và ở văn phòng xa hoa kia, người đàn ông ấy đang nhìn mình qua màn hình. Thay vì sợ hãi, cô bắt đầu diễn. Cô đánh những bản nhạc anh thích, thể hiện sự chăm chú mà anh muốn thấy.
Tối đến, khi Phó Kính Thần trở về với mùi rượu vang thoang thoảng, Lâm Uyển sẽ chủ động mang dép đi trong nhà cho anh, giúp anh cởi áo khoác.
"Anh Kính Thần, anh mệt rồi, để em rót nước cho anh." – Giọng cô dịu dàng như nước mùa thu, khiến trái tim vốn dĩ vặn vẹo của Phó Kính Thần như được xoa dịu.
Anh ôm chầm lấy cô từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cô, tận hưởng sự phục tùng tuyệt đối này. Anh không thấy được ánh mắt trống rỗng của cô khi nhìn vào bức tường phía trước.
"Uyển Uyển, em cứ như thế này mãi có tốt không? Chỉ cần em không có ý định rời đi, anh sẽ cho em cả thế giới này." – Anh thì thầm, bàn tay lại vô thức mơn trớn chiếc lắc chân định vị.
Lâm Uyển khẽ tựa đầu vào vai anh, giọng thều thào: "Em biết rồi. Bên ngoài quá ồn ào, chỉ có ở bên cạnh anh là yên tĩnh nhất."
Phó Kính Thần vô cùng thỏa mãn. Anh tưởng rằng mình đã thực sự "thuần hóa" được cô gái nhỏ này. Anh không biết rằng, đằng sau vẻ ngoan ngoãn ấy, Lâm Uyển đang bí mật quan sát mọi thói quen của anh: giờ giấc anh ra ngoài, mật mã cửa ra vào, và cả những lúc anh lơ là cảnh giác nhất.
Sự phục tùng của "nữ ngoan" thực chất là một lớp mặt nạ hoàn hảo. Cô hiểu rằng để thoát khỏi một kẻ điên phê (crazy) như anh, dùng sức mạnh là vô dụng. Cô phải dùng chính sự dịu dàng mà anh tôn thờ để làm tê liệt sự cảnh giác của anh.
Đêm đó, trong khi Phó Kính Thần ngủ say với vòng tay ôm chặt lấy eo cô, Lâm Uyển nằm nhìn trần nhà, đôi mắt tỉnh táo đến lạ thường. Chiếc lắc chân bằng vàng vẫn tỏa sáng trong bóng tối, nhắc nhở cô về bản án đang mang.
“Phó Kính Thần, anh muốn tôi ngoan... tôi sẽ ngoan cho anh xem.” – Cô nghĩ thầm, một tia sáng sắc sảo lóe lên trong đôi mắt vốn dĩ luôn trong trẻo.
Giai đoạn "Lồng kính" kết thúc tại đây. Một cuộc chơi mới giữa thợ săn và con mồi bắt đầu chuyển sang một hình thái khác – thâm sâu và nguy hiểm hơn nhiều.