Nhạc viện đối với Lâm Uyển không chỉ là nơi học tập, mà là hơi thở, là nơi duy nhất cô còn cảm thấy mình là một cá thể tự do với những bản nhạc không tên. Thế nhưng, sáng nay, bầu không khí ở khoa Piano bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ thường.
Lâm Uyển bước vào phòng tập cá nhân theo lịch trình. Nhưng thay vì giáo sư hướng dẫn hiền hậu thường ngày, bên trong là một người đàn ông lạ mặt với bộ vest chỉnh tề, tác phong cứng nhắc như một quân nhân hơn là một nghệ sĩ.
“Chào Lâm tiểu thư. Từ hôm nay, tôi sẽ là người trực tiếp giám sát và hướng dẫn việc luyện tập của cô theo yêu cầu của Phó tiên sinh.”
Lâm Uyển đứng khựng lại ở cửa, chiếc túi đựng bản nhạc suýt rơi khỏi tay. “Tại sao? Giáo sư của tôi đâu?”
Người đàn ông kia chỉ đẩy gọng kính, giọng nói không chút cảm xúc: “Giáo sư cũ đã được điều chuyển công tác sang một dự án nghiên cứu tại Đức. Phó tiên sinh cảm thấy lộ trình học tập của cô cần được tối ưu hóa để chuẩn bị cho buổi hòa nhạc riêng... trong biệt thự.”
Hai chữ "biệt thự" vang lên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lâm Uyển. Anh không muốn cô tốt nghiệp, anh muốn biến cô thành một nghệ sĩ biểu diễn riêng cho mình anh ngắm nhìn.
Sự uất ức dâng trào, Lâm Uyển quay lưng bỏ chạy. Cô không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa cái cảm giác bị bao vây này. Cô chạy băng qua dãy hành lang, hướng thẳng ra cổng nhạc viện. Cô muốn tìm Linh, muốn tìm bất cứ ai để bám víu, để hét lên rằng mình đang bị bóp nghẹt.
Thế nhưng, khi chỉ còn cách cổng trường vài bước chân, bước chân cô khựng lại.
Ba chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền đã đỗ sẵn thành một hàng ngang, chắn hoàn toàn lối đi. Đám đông sinh viên xung quanh bắt đầu xì xào, chỉ trỏ. Tài xế riêng của Phó Kính Thần bước xuống, cúi đầu cung kính nhưng tư thế lại không cho phép cô tiến thêm một bước.
“Lâm tiểu thư, Phó tiên sinh nói hôm nay trời lạnh, mời tiểu thư về nhà sớm. Nhạc viện hôm nay có chút lộn xộn, không thích hợp để tiểu thư ở lại.”
“Tôi không về! Tôi không phải là tù nhân!” – Lâm Uyển hét lên, nước mắt giàn giụa.
Đúng lúc đó, chiếc xe ở giữa hạ kính xuống. Phó Kính Thần đang ngồi bên trong, tay cầm một tập hồ sơ, đôi mắt qua lớp kính râm không rõ hỉ nộ. Anh không xuống xe, chỉ trầm giọng nói một câu qua thiết bị đàm thoại:
“Uyển Uyển, em chạy đến ra mồ hôi rồi. Lên xe, đừng để anh phải để người khác bế em vào.”
Lời nói dịu dàng như dỗ dành một đứa trẻ, nhưng lại mang theo một sức ép nghìn cân khiến tất cả sinh viên xung quanh đều im bặt. Lâm Uyển nhìn quanh, những người bạn từng cười nói với cô giờ đây đều lùi lại, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và thương hại. Không một ai dám đưa tay ra giúp cô.
Cô nhận ra, sự biến mất của các bạn nam, sự xa lánh của bạn bè, và giờ là việc thay đổi giáo sư... tất cả đều là một kế hoạch hoàn hảo để cắt đứt mọi hơi thở tự do của cô.
Lâm Uyển run rẩy bước lên xe. Cửa xe đóng sầm lại, tiếng khóa tự động vang lên khô khốc. Trong không gian kín mít và mùi hương gỗ quen thuộc của anh, cô cảm thấy phổi mình như bị rút cạn không khí.
Phó Kính Thần vươn tay, dùng chiếc khăn lụa thêu tên anh nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô. Anh không trách móc việc cô bỏ chạy, anh chỉ khẽ nói:
“Thấy không? Em chạy đi đâu cũng vẫn sẽ về với anh thôi. Ngoan, về nhà chúng ta cùng nghe bản nhạc em vừa tập nhé?”
Lâm Uyển nhắm mắt lại, hai dòng lệ nóng hổi lăn dài. Nhạc viện ở ngay sau lưng, nhưng cô biết, con đường quay lại sự tự do của mình đã hoàn toàn bị lấp kín bởi sự dịu dàng đáng sợ mang tên Phó Kính Thần.