Tiếng cửa biệt thự đóng sầm lại vang vọng khắp sảnh chính rộng lớn. Lâm Uyển không đợi tài xế hay người hầu kịp lên tiếng, cô lao thẳng vào phòng khách, lồng ngực phập phồng vì uất ức.
Phó Kính Thần thong thả bước vào sau. Anh tháo đôi găng tay da, đưa cho quản gia rồi ra hiệu cho toàn bộ người làm lui ra ngoài. Không gian chỉ còn lại hai người, tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở dồn dập của Lâm Uyển.
“Anh là đồ khốn kiếp! Tại sao anh dám đuổi giáo sư của tôi? Tại sao anh dám biến trường học thành nhà giam của tôi?” – Lâm Uyển quay ngoắt lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh đầy căm phẫn.
Phó Kính Thần không hề nao núng. Anh chậm rãi nới lỏng cà vạt, tiến về phía quầy rượu, rót cho mình một ly whisky.
“Anh đã nói rồi, đó là để tốt cho em. Những người đó không xứng đáng dạy em nữa.”
“Tốt cho tôi? Hay tốt cho sự chiếm hữu điên rồ của anh?” – Lâm Uyển vớ lấy chiếc bình hoa pha lê trên bàn, không chút do dự ném mạnh về phía anh.
“Xoảng!”
Chiếc bình đập vào cạnh bàn đá ngay sát chân Phó Kính Thần, vỡ tan tành thành hàng nghìn mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn. Một mảnh sứ nhỏ văng trúng mu bàn tay anh, để lại một vết cắt mảnh dài, máu bắt đầu rỉ ra.
Lâm Uyển khựng lại, đôi vai run rẩy. Cô sợ hãi, nhưng sự giận dữ còn lớn hơn: “Anh giết tôi đi! Thà anh giết tôi còn hơn là nhốt tôi trong chiếc lồng này! Tôi không phải là quân cờ của anh, tôi không phải là món đồ chơi để anh thích thì vuốt ve, ghét thì khóa chặt!”
Phó Kính Thần nhìn vết thương trên tay mình, rồi ngước mắt nhìn cô. Ánh mắt anh lúc này không có một tia giận dữ, mà là một sự trống rỗng sâu hoắm, lạnh lẽo đến rợn người. Anh không quan tâm đến vết đau, trái lại, anh còn chậm rãi bước qua những mảnh vỡ pha lê sắc nhọn. Tiếng giày da dẫm lên vụn kính vang lên những tiếng răng rắc khô khốc, như tiếng lòng của Lâm Uyển đang vụn vỡ.
“Em nói đúng, em không phải quân cờ.” – Anh đứng trước mặt cô, bóng người cao lớn che khuất mọi ánh sáng. “Quân cờ có thể thay thế, còn em... là mạng sống của anh. Mà mạng sống thì phải được cất giữ ở nơi an toàn nhất.”
Anh bất ngờ vươn tay, bóp chặt lấy hai vai cô, ép cô phải nhìn vào gương mặt đang dần trở nên vặn vẹo vì sự si mê quá mức: “Uyển Uyển, em có biết vì sao chiếc bình này vỡ không? Vì nó muốn rời khỏi vị trí anh đã định sẵn. Em cũng muốn giống như nó sao? Muốn tan nát, muốn nát vụn dưới chân anh sao?”
Lâm Uyển vùng vẫy, cố thoát khỏi gọng kìm của anh: “Buông tôi ra! Tôi ghét anh! Tôi hận anh!”
Hai chữ "Hận anh" vừa thốt ra, không gian như đông cứng lại. Bàn tay Phó Kính Thần run lên một nhịp, nhưng ngay sau đó, anh đột ngột cười thành tiếng – một điệu cười khàn đặc, đầy vẻ tự giễu và điên cuồng.
“Hận cũng tốt. Miễn là em dành cảm xúc đó cho anh, chỉ riêng mình anh thôi.”
Anh bế thốc cô lên bất chấp sự phản kháng kịch liệt của cô. Lâm Uyển đấm vào ngực anh, cào cấu lên vai áo vest đắt tiền, nhưng anh như một pho tượng đá, không cảm giác, không lung lay. Anh đưa cô về phía căn phòng ngủ tối tăm trên lầu, nơi "bản án" thực sự đang chờ đợi cô phía sau cánh cửa khép kín.
Lâm Uyển nhận ra, trận cãi vã này không mang lại cho cô sự tự do, mà nó chỉ vừa kích hoạt con quái vật đang ngủ yên bên trong người đàn ông dịu dàng này. Quân cờ đã cố gắng nhảy khỏi bàn cờ, nhưng bàn tay của người chơi đã nhanh hơn một bước, bóp nát mọi hy vọng chạy trốn của nó.