Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại, nhưng không có những tiếng quát tháo như Lâm Uyển tưởng tượng. Phó Kính Thần đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn một cách vô cùng nhẹ nhàng, như thể cô là một món đồ sứ dễ vỡ vừa suýt bị anh làm rơi.
Lâm Uyển thu mình lại ở góc giường, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh đầy đề phòng. Nhưng người đàn ông trước mặt lại thản nhiên cởi bỏ chiếc áo vest đã bị cô cào rách, để lộ bờ vai vững chãi. Anh không nhìn vết thương trên tay mình, trái lại, anh quay sang lấy hộp y tế, ngồi xuống cạnh cô.
“Đừng sợ, anh không làm gì em đâu.” – Giọng anh trầm ấm, dịu dàng như chưa từng có trận cãi vã vừa rồi.
Anh cầm lấy bàn tay đang run rẩy của cô. Lâm Uyển định rụt lại nhưng sức mạnh của anh không cho phép. Anh tỉ mỉ kiểm tra xem cô có bị mảnh sứ nào găm vào không. Khi thấy một vết xước nhỏ trên ngón tay cô, anh khẽ nhíu mày, biểu cảm đau xót cứ như chính anh là người bị thương.
“Thấy không? Em không ngoan, em sẽ tự làm đau chính mình.”
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng thổi vào vết thương của cô rồi dán lên đó một miếng băng cá nhân in hình những bông hoa nhỏ – thứ mà anh đã sai người chuẩn bị riêng cho cô. Sự đối lập giữa vẻ ngoài lạnh lùng của một tổng tài và hành động dán băng cá nhân sến súa này khiến Lâm Uyển cảm thấy một sự rùng mình ghê sợ.
“Anh Kính Thần... anh rốt cuộc muốn gì?” – Cô thều thào hỏi, cảm giác kiệt sức bao trùm.
Phó Kính Thần không trả lời ngay. Anh đứng dậy, một lúc sau quay lại với một bát cháo bào ngư còn bốc khói nghi ngút. Anh múc một thìa, đưa lên miệng thổi thật kỹ rồi đưa đến bên môi cô.
“Ăn đi. Em đã khóc cả buổi chiều rồi, dạ dày sẽ đau đấy.”
“Tôi không ăn! Anh đừng làm như thế này nữa được không?” – Lâm Uyển quay đầu đi.
Nụ cười trên môi Phó Kính Thần không tắt, nhưng đôi mắt anh bỗng chốc trở nên tối sầm. Anh đặt bát cháo xuống bàn cạnh giường với một tiếng vang khô khốc. Chậm rãi, anh vươn tay bóp nhẹ lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với mình.
“Uyển Uyển, đây không phải là lời mời, đây là sự chăm sóc của anh dành cho em. Nếu em không tự ăn, anh sẽ có cách khác để khiến em nuốt hết chỗ này. Em biết là anh làm được mà, đúng không?”
Cái cách anh dùng từ "chăm sóc" kết hợp với ánh mắt chiếm hữu khiến Lâm Uyển run lên. Cô hiểu "cách khác" của anh là gì. Trong sự uất ức tột cùng, cô đành phải há miệng nhận lấy thìa cháo. Từng thìa, từng thìa một... anh kiên nhẫn đút cho cô cho đến khi bát cháo cạn sạch.
Sau đó, anh không rời đi. Anh lấy một chiếc khăn ấm, lau mặt, lau tay cho cô, rồi thậm chí là cởi tất và xoa bóp đôi bàn chân nhỏ bé cho cô.
“Anh đã dọn dẹp hết mảnh vỡ dưới nhà rồi. Ngày mai em không cần đến nhạc viện nữa, giáo sư sẽ đến đây dạy em. Anh cũng đã hủy bỏ toàn bộ lịch trình bên ngoài của em trong một tháng tới để em có thời gian... tĩnh dưỡng.”
“Tĩnh dưỡng hay là giam cầm?” – Lâm Uyển cười nhạt.
Phó Kính Thần dừng tay, anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự si mê đến vặn vẹo. Anh hôn nhẹ lên chiếc lắc chân vàng hồng của cô, một nụ hôn sùng bái nhưng lại khiến cô cảm giác như có một sợi xích sắt đang thắt chặt lấy linh hồn mình.
“Giam cầm là khi em bị nhốt trong bóng tối. Còn ở đây, em có ánh sáng, có âm nhạc, và có tình yêu của anh. Đây là hình phạt dành cho việc em đã không ngoan, nhưng cũng là phần thưởng vì em đã là duy nhất của anh.”
Đêm đó, anh ôm cô ngủ, tay siết chặt eo cô như sợ chỉ cần lỏng ra một chút, cô sẽ tan biến. Lâm Uyển nằm trong vòng tay anh, ngửi mùi hương dịu dàng nhưng đáng sợ ấy, lòng cô tràn đầy tuyệt vọng. Cô nhận ra sự dịu dàng của Phó Kính Thần chính là loại độc dược bọc đường, nó khiến cô không có lý do để buộc tội anh, nhưng lại tước đi của cô mọi lý do để được sống là chính mình.