Những ngày bị giam lỏng tại biệt thự, Lâm Uyển cảm thấy mình như một bông hoa bị nhốt trong phòng kín, dù được tưới nước đầy đủ nhưng vẫn héo úa vì thiếu khí trời. Sự phản kháng của cô sau trận cãi vã đã hoàn toàn bị dập tắt bởi sự dịu dàng không kẽ hở của Phó Kính Thần.
Một buổi chiều, khi Lâm Uyển đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ nhìn xuống khu vườn được cắt tỉa hoàn hảo, Phó Kính Thần bước vào. Trên tay anh cầm một chiếc máy tính bảng và một vài bức ảnh.
"Uyển Uyển, em có muốn biết dạo này bạn bè mình sống thế nào không?" – Anh ngồi xuống cạnh cô, tự nhiên vòng tay qua eo cô, kéo cô vào sát lồng ngực mình.
Lâm Uyển run lên, đôi mắt vốn đã mệt mỏi bỗng lóe lên một tia hy vọng: "Linh... cô ấy vẫn ổn chứ?"
Phó Kính Thần không trả lời ngay. Anh mở một đoạn video ngắn. Trong đó, Linh – cô bạn thân nhất của cô – đang cười đùa vui vẻ tại một buổi tiệc sinh nhật náo nhiệt. Linh đang nâng ly cùng một nhóm bạn mới, gương mặt rạng rỡ không chút u buồn.
"Cô ấy trông rất hạnh phúc khi không có em, đúng không?" – Giọng Phó Kính Thần vang lên bên tai cô, trầm thấp và đầy ám thị. "Anh đã nghe nói cô ấy nói với mọi người rằng... từ khi em đi theo anh, em đã trở nên kiêu ngạo và không còn muốn chơi với những người bình thường như họ nữa."
"Không thể nào! Linh không bao giờ nói như vậy!" – Lâm Uyển lắc đầu, nước mắt bắt đầu rơi.
Phó Kính Thần tiếp tục đưa ra một đoạn ghi âm đã qua cắt ghép tinh vi. Giọng của Linh vang lên, có chút gắt gỏng: "...Nó chọn theo đại gia rồi thì mặc kệ nó đi, hỏi han làm gì cho mệt, chúng ta cứ chơi vui là được."
Từng từ, từng chữ như những nhát dao đâm vào tim Lâm Uyển. Cô không biết đó là sản phẩm của công nghệ, cô chỉ cảm thấy cả thế giới mà cô từng trân trọng đang quay lưng lại với mình.
"Còn nhạc viện của em nữa..." – Anh đưa cho cô xem một tờ thông báo chính thức. "Họ đã gạch tên em khỏi danh sách biểu diễn cuối khóa vì em nghỉ quá nhiều. Không ai thắc mắc, không ai đi tìm em. Họ chỉ đơn giản là tìm người khác thay thế."
Lâm Uyển buông thõng đôi tay, chiếc máy tính bảng rơi xuống tấm thảm lông mềm mại. Sự cô độc bao trùm lấy cô như một cơn lũ. Những người cô từng yêu thương, những nơi cô từng cống hiến, hóa ra đều có thể dễ dàng xóa bỏ sự tồn tại của cô như xóa một dòng chữ trên bảng.
"Thấy không, Uyển Uyển?" – Phó Kính Thần xoay mặt cô lại, bắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm, nơi đang phản chiếu sự thảm hại của cô. "Thế giới ngoài kia rất tàn nhẫn. Họ chỉ yêu em khi em có ích. Chỉ có anh... chỉ có anh là luôn ở đây, bất kể em có thế nào."
Anh dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, rồi ôm chặt cô vào lòng. Lúc này, Lâm Uyển không còn sức để đẩy anh ra nữa. Cô giống như một người sắp chết đuối, và Phó Kính Thần là khúc gỗ duy nhất mà cô có thể bám vào, dù khúc gỗ đó cũng chính là thứ đã dìm cô xuống nước.
"Chỉ còn anh thôi sao?" – Cô thều thào, giọng nói lạc đi trong tiếng nức nở.
"Đúng vậy, chỉ còn anh thôi." – Phó Kính Thần mỉm cười thỏa mãn. Sợi dây lụa của sự dịu dàng đã thắt chặt đến mức tối đa. Anh đã thành công biến cô thành một ốc đảo cô độc, nơi anh là vị vua duy nhất và cũng là người cai ngục duy nhất.
Đêm đó, Lâm Uyển không còn mơ về tự do nữa. Cô mơ thấy mình đang rơi xuống một vực thẳm không đáy, và người đang nắm tay cô, kéo cô xuống nhanh hơn, lại chính là người đang ôm cô ngủ thật chặt dưới lớp chăn lụa ấm áp.