Không gian trong biệt thự họ Phó dạo gần đây yên tĩnh một cách kỳ lạ. Không còn tiếng cãi vã, không còn tiếng đập vỡ đồ đạc. Lâm Uyển thường xuyên ngồi hàng giờ trên chiếc ghế bập bênh ngoài ban công, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía cánh cổng sắt đóng kín, nơi cách biệt cô với thế giới mà cô từng thuộc về – thế giới mà theo lời Phó Kính Thần, đã hoàn toàn quên lãng cô.
Chiều nay, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố. Gió lạnh luồn qua khe cửa khiến Lâm Uyển khẽ rùng mình. Ngay lập tức, một vòng tay ấm áp và quen thuộc bao bọc lấy cô từ phía sau. Một chiếc chăn len mềm mại được choàng lên vai cô.
“Trời lạnh rồi, sao em không vào nhà? Nếu em ốm, anh sẽ đau lòng lắm.” – Phó Kính Thần thì thầm, cằm tựa nhẹ lên vai cô, hơi thở nồng mùi gỗ tuyết tùng bao vây lấy mọi giác quan của cô.
Lâm Uyển không tránh né, cũng không cử động. Cô giống như một con búp bê vải đã hỏng đi bộ dây cót. “Anh Kính Thần... có phải tôi thật sự không còn ai nữa không?”
Phó Kính Thần siết chặt vòng tay hơn, một nụ cười thỏa mãn lướt qua đôi môi mỏng. Anh xoay người cô lại, bắt cô đối diện với gương mặt hoàn hảo nhưng đầy tính chiếm hữu của mình.
“Uyển Uyển, em nhìn đi. Ai là người ở bên cạnh em khi em buồn nhất? Ai là người lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ? Ai là người bảo vệ em khỏi những lời đàm tiếu ngoài kia?” – Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, xanh xao của cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của mình. “Họ bỏ rơi em vì em không còn giá trị. Nhưng với anh, em là mạng sống. Chỉ có anh là thật lòng yêu em.”
Câu nói đó giống như một loại bùa chú, lặp đi lặp lại trong đầu Lâm Uyển suốt những ngày qua. Cô nhìn vào bàn tay mình – đôi bàn tay từng khao khát được chạm vào phím đàn trên sân khấu lớn, giờ đây lại đang run rẩy bám lấy vạt áo sơ mi của anh như bám lấy một chiếc phao cứu sinh duy nhất.
“Vâng... chỉ có anh.” – Cô thều thào, nước mắt lặng lẽ lăn dài.
Phó Kính Thần cúi xuống, hôn đi những giọt lệ ấy với một sự sùng bái điên cuồng. Anh bế cô vào trong, đặt cô ngồi lên đùi mình trên chiếc ghế sofa rộng lớn. Anh cầm lấy bàn chân nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng tháo chiếc lắc chân vàng hồng ra để lau chùi, sau đó lại cẩn thận đeo vào. Tiếng “cạch” của ổ khóa nhỏ vang lên lần này không còn khiến cô giật mình nữa. Nó giống như một sự xác nhận: cô thuộc về nơi này.
“Ngoan, từ giờ đừng nghĩ đến việc rời đi nữa. Ở đây, em có tất cả. Anh sẽ mua cho em những bản nhạc hiếm nhất, mời những người thầy giỏi nhất về đây. Em không cần phải ra ngoài đối mặt với bão tố, anh sẽ là bầu trời của em.”
Lâm Uyển tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập vững chãi của người đàn ông này. Cô cảm thấy một sự an toàn giả tạo bao phủ lấy mình. Sự lệ thuộc này giống như một liều thuốc phiện: nó làm tê liệt nỗi đau của sự cô độc nhưng lại hủy hoại ý chí tự do.
Đêm đó, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Phó Kính Thần nhìn cô gái đang ngủ say trong lòng mình. Anh khẽ vuốt ve lọn tóc của cô, ánh mắt tràn đầy vẻ chiến thắng. Con mồi của anh cuối cùng đã không còn muốn chạy trốn nữa. Cô đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy của sự lệ thuộc, nơi sự dịu dàng của anh là xiềng xích chắc chắn nhất.
Hồi 1 của bản án kết thúc. Lâm Uyển đã chính thức trở thành "vật sở hữu" của Phó Kính Thần. Nhưng sâu trong tiềm thức, một đốm lửa nhỏ của sự phản kháng vẫn đang âm ỉ cháy, chờ đợi một ngày nổ tung thành tro bụi.