Ngõ 42 chìm trong màn sương đêm cuối cùng trước khi Khương Tử Diệp rời đi. Anh khóa cửa tiệm sửa đồng hồ, một công việc anh có thể làm nhắm mắt – theo đúng nghĩa đen. Tiếng ổ khóa lạch cạch khô khốc vang lên, như một lời chào tạm biệt gửi tới những bánh răng đã đồng hành cùng anh suốt bấy lâu.
Sơ Hạ đứng bên cạnh, khoác trên mình chiếc áo khoác đen giản dị, tay xách một chiếc vali nhỏ chứa toàn linh kiện điện tử và các bảng mạch. "Anh chắc chứ? Bước ra khỏi đây, anh không còn là thợ sửa đồng hồ mù lòa ẩn dật nữa. Anh sẽ là mục tiêu số một của 'Hệ thống mới'."
Tử Diệp khẽ mỉm cười, đôi mắt mù hướng về phía đầu ngõ nơi ánh đèn đô thị phồn hoa đang hắt lên bầu trời rực rỡ. "Kẻ thù đã thay đổi quân bài, chúng ta không thể cứ giữ mãi lối chơi cũ. An Nhân Sinh không dùng bạo lực như Hàn Sâm, hắn dùng lời nói. Hắn đang bán cho thế giới một loại 'liều thuốc an thần' mang tên: Sự tha thứ nhân tạo."
Hai người bước lên một chiếc xe sedan đen đợi sẵn. Người cầm lái không ai khác chính là Tí Mạng, giờ đây trông nghiêm túc hơn với bộ vest không vừa vặn. Chiếc xe lăn bánh hướng về khu đô thị Ciputra – nơi tọa lạc của viện tâm lý học "Ánh Sáng Mới" do An Nhân Sinh làm chủ.
Trên đường đi, Sơ Hạ mở máy tính bảng, âm thanh từ một đoạn video quảng cáo vang lên: "Bạn cảm thấy tội lỗi vì quá khứ bị phơi bày? Bạn sợ hãi khi không còn bảng Review để bám víu? Hãy đến với An Nhân Sinh. Chúng tôi không đánh giá bạn, chúng tôi giúp bạn... tái cấu trúc lại ký ức."
Tử Diệp lắng nghe giọng nói ấm áp, đầy truyền cảm của An Nhân Sinh qua loa xe. Mắt phải của anh, dù đã mù, nhưng bỗng nhiên giật mạnh. Một luồng sóng dữ liệu cũ sót lại trong võng mạc bỗng hiển thị một dòng chú thích mờ nhạt:
[Đối tượng: An Nhân Sinh] [Review ẩn: 0.1 sao - Hạng: Kiến trúc sư của sự quên lãng] [Cảnh báo: Hắn đang sử dụng hạ tầng của Hệ thống để tẩy não diện rộng.]
"Hắn không xóa bỏ tội lỗi," Tử Diệp thì thầm, giọng lạnh lẽo. "Hắn chỉ đang ghi đè lên chúng bằng những ký ức giả. Hắn biến những kẻ có tội thành những 'người tốt' ngoan ngoãn dưới quyền kiểm soát của hắn."
Chiếc xe dừng lại trước cổng tòa nhà kính chọc trời rực rỡ ánh đèn màu hổ phách. Tối nay là buổi dạ tiệc "Ngày Thế Giới Mới", nơi An Nhân Sinh sẽ công bố bước tiến mới của dự án.
Sơ Hạ dẫn Tử Diệp bước vào đại sảnh. Khác với những con ngõ ẩm thấp, nơi đây sặc mùi nước hoa đắt tiền và tiếng ly pha lê chạm nhau lanh lảnh. Tử Diệp đeo một chiếc kính râm màu khói, tay cầm cây gậy dẫn đường được chế tác tinh vi, trông anh không giống một người mù bằng một vị quý tộc đang dạo chơi.
"Bên trái mười giờ, An Nhân Sinh đang đứng đó," Sơ Hạ thì thào vào tai anh. "Hắn mặc bộ suit trắng, gương mặt phúc hậu... nhưng nụ cười của hắn không chạm đến mắt."
Tử Diệp gật đầu. Anh không cần mắt để nhìn, anh đang "nghe" thấy nhịp đập của cả khán phòng. Mọi người ở đây đều có một nhịp tim đều đặn đến mức kỳ quái – quá bình thản, quá hạnh phúc, y hệt như những cỗ máy đã được lập trình sẵn sự hài lòng.
"Sơ Hạ, nhìn vào gáy của những người đứng quanh hắn đi," Tử Diệp nói khẽ.
Sơ Hạ nheo mắt nhìn qua ống kính camera điện thoại có độ phân giải cao. Cô rùng mình: "Có một vết sẹo nhỏ, hình tròn... ngay dưới chân tóc. Giống như... vết cắm cáp."
"Đúng vậy. Đó là 'Reviewer' phiên bản mới," Tử Diệp nghiến răng. "Hắn không dán nhãn lên đầu họ nữa. Hắn cấy nhãn vào thẳng não bộ."
Bất chợt, tiếng nhạc giao hưởng dừng lại. Một ánh đèn spotlight chiếu thẳng về phía An Nhân Sinh. Hắn bước lên bục vinh quang, dang rộng vòng tay: "Thưa những người bạn đồng hành của tôi, hôm nay chúng ta không cần nhìn vào những bảng sao nữa. Vì từ nay, mỗi chúng ta... đều đã là một ngôi sao hoàn hảo."
Tiếng vỗ tay vang lên đồng loạt, nhịp nhàng như một cỗ máy. Giữa đám đông đang say sưa đó, Khương Tử Diệp chậm rãi bước ra phía trước. Tiếng gậy gõ xuống sàn đá cẩm thạch vang lên khô khốc, phá vỡ sự hoàn hảo giả tạo của buổi lễ.
"Một ngôi sao hoàn hảo... hay là một con rối không có ký ức, thưa bác sĩ An?"
Cả khán phòng nín lặng. An Nhân Sinh hơi khựng lại, đôi mắt hắn quét qua gã mù vừa xuất hiện. Một nụ cười chuyên nghiệp hiện lên trên môi hắn: "Ồ, một vị khách đặc biệt. Anh có vẻ là người duy nhất ở đây vẫn còn mang gánh nặng của quá khứ. Anh tên gì?"
"Tôi là Khương Tử Diệp," anh tháo kính râm, để lộ đôi mắt xám đục nhưng đầy uy lực hướng thẳng về phía gã bác sĩ. "Tôi là người chuyên sửa những cỗ máy bị hỏng. Và tối nay, tôi thấy bộ máy của ông đang chạy sai nhịp."